gì?"
"Duệ nhi." Tịch Nhan cũng thấp giọng nói.
"Hoàng Phủ Duệ?" Miệng hắn nhếch lên trong đó xuất hiện ý cười si
mê, "Tên nghe rất hay."
Nghe vậy, Tịch Nhan ngẩng đầu nhìn hắn liếc mắt một cái, sau một lát,
trong đôi mắt liền bị một tầng sương mù bao phủ, lại ôm đứa bé né tránh
ánh mắt hắn: "Ta nói hắn không liên quan đến ngươi."
"Cho ta ôm đứa bé một chút." Hắn ngăn cản nàng, cúi đầu nói.
"Không." Tịch Nhan gắt gao che chở đứa bé, cắn răng không cho nước
mắt mình rơi xuống, xoay người muốn ra cửa.
Bộ dạng muốn khóc, mặc dù là cố tỏ ra cứng rắn, nhưng bất cứ lúc nào
cũng có thể suy sụp ngay.
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhanh chóng chắn trước cửa, một tay ngăn cản
nàng, tay còn lại chống vào cạnh cửa, bỗng nhiên trong lúc đó, hắn nở nụ
cười sâu không lường được, tiến đến bên tai nàng thấp giọng nói: "Nhan
Nhan, nàng chắc hẳn đã biết tin tức nàng đào tẩu ta không truyền ra ngoài,
Nếu chuyện này bị thần dân Bắc Mạc biết, không biết Tây Càng sẽ gặp đại
họa như thế nào? Không nói đến cái gọi là đại nghĩa quốc gia, chỉ riêng việc
nàng lớn mật gây mê làm ta choáng váng rồi bỏ trốn, thậm chí còn......" Hắn
cúi đầu nhìn nhìn đứa bé, tiếp tục nói, "Ta có nên tha thứ cho nàng hay
không?"
Trong lời nói của hắn chứa đựng sự uy hiếp rõ ràng, Tịch Nhan nghe
những lời này nhịn không được hừ lên một tiếng: "Nếu ngươi không tha
thứ, thì ta sẽ như thế nào?"