ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 260

"Ta làm sao mà biết......" Tịch Nhan nhỏ giọng lầu bầu, thái độ thay đổi,

giống như một đứa nhỏ làm sai chuyện bị người lớn giáo huấn.

Thật lâu sau, hắn khẽ thở dài, bảo đại phu tìm một gian phòng ôm lấy

nàng đi vào phòng, đặt lên giường: "Nàng trước tiên ở nơi này nghỉ ngơi
một lát đi."

"Ta muốn ở cùng với Duệ nhi." Tịch Nhan không đồng ý, lôi lôi kéo kéo

cổ tay áo hắn.

"Ta đi chăm sóc Duệ nhi, nàng còn không yên tâm sao?" Hắn mỉm cười

đứng lên, kề sát vào mặt của nàng,"Nàng chỉ cần nghỉ ngơi cho khỏe là
được."

Tịch Nhan nhìn hắn, hồi lâu sau hậm hực nói: "Ta nói rồi Duệ nhi cùng

ngài không có liên quan gì, ngài đừng tưởng rằng hắn là con trai của ngài."

Thái độ không được tự nhiên của nàng chỉ làm cho Hoàng Phủ Thanh

Vũ nở nụ cười, cũng không nói gì thêm, sau đó đứng dậy đi ra ngoài, cũng
thuận tay mang đóng cửa lại.

Hắn vừa mới rời đi một lát, Tịch Nhan lập tức từ trên giường đứng dậy,

sắc mặt vẫn còn tái nhợt, nhưng nàng cũng không quan tâm nhiều, dỡ đệm
giường lên, trên chiếc giường gỗ có thể thấy rõ một tấm ván gỗ có thể
chuyển động. Nàng dỡ tấm ván gỗ lên, không lâu sau từ trong có một người
chui ra, chính là thủ lĩnh hộ vệ Triển Phong của Lạc Hà sơn trang.

"Quận chúa, xin mời." Triển Phong nhanh chóng tránh ra một bên, ý bảo

Tịch Nhan đi vào mật đạo.