ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 259

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng: "Được rồi, được

rồi, trẻ con phát sốt cũng không phải là bệnh gì nặng, xem nàng kìa gấp đến
độ muốn khóc, chúng ta cùng nhau đi tìm thuốc là được."

"Vì ta nói đứa bé cùng với ngài không quan hệ, nên ngài đương nhiên

không cần để ý nó." Tịch Nhan lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, xoay người vén
váy lên xe ngựa, "Mau đi tới y quán trong trấn."

Trong lòng Hoàng Phủ Thanh Vũ vốn rất lo lắng, nhưng vừa nghe nàng

vẫn nhắc đi nhắc lại không ngừng đứa bé với mình không quan hệ, khóe
miệng nhịn không được gợi lên nụ cười, ôm đứa nhỏ cũng lên xe ngựa.

Trong y quáni, Hoàng Phủ Thanh Vũ không cho đại phu bắt mạch cho

đứa nhỏ, mà bản thân tự mình ra tay, sau đó kê toa cho đại phu đi bốc
thuốc, sau khi xong xuôi mọi việc, vừa nhấc đầu lại phát hiện Tịch Nhan
đứng ở một bên, sắc mặt tái nhợt, đầu đầy mồ hôi.

"Lại đây." Hắn hướng về phía nàng vẫy vẫy tay, Tịch Nhan cực kỳ

không tình nguyện đi qua đó, lại bị hắn ôm vào trong lòng, sau đó tay hắn
kiểm tra mạch đập của nàng.

Tịch Nhan thay đổi sắc mặt khi thấy hắn hơi ninh mày, nhân tiện hỏi:

"Có chuyện gì vậy?"

"Nàng không phải nói thân mình khỏe lắm sao, làm sao có thể để cơ thể

bị lạnh và suy yếu thành như vậy?" Thanh âm hắn có chút trong trẻo nhưng
lạnh lùng, từng chữ từng chữ nói ra rất có khí phách, "Kẻ mà nàng gọi là
"Tiểu y tiên" sư huynh chiếu cố nàng như vậy sao?"

Hắn đang tức giận.

Tịch Nhan cảm giác rõ ràng, tuy rằng bề ngoài hắn vẫn thản nhiên,

nhưng trên người lại phát ra khí thế hoàn toàn bất đồng, ngầm đe dọa người
khác.