trà đã biến mất, nhưng hắn vẫn không hề phát hiện ra.
Cho đến khi có người mang một ly trà mới đặt trên bàn đá trước mặt,
hắn mới quay người lại, giương mắt nhìn về phía người vừa mới tới, chính
là Đạm Tuyết.
"Thất gia thật nhàn hạ thoải mái." Đạm Tuyết ngồi xuống đối diện hắn,
thản nhiên nói.
Hoàng Phủ Thanh Vũ lạnh lùng cười, nhấp một ngụm trà mới, nhìn
vườn hoa không nói lời nào.
Đạm Tuyết buồn chán ngắt một nhành hoa, vẽ lung tung trên bàn đá,
không chút để ý nói: "Đã hai ngày rồi, như vậy cũng đủ? Thất gia bất quá
chỉ muốn trừng phạt nàng một chút, ngài làm sao bỏ được nàng, không cần
nàng nữa, làm tổn thương nàng? Nếu thật sự không đành lòng, thì sớm thả
nàng ra, tội gì làm cho chính mình ở nơi này thống khổ?"
Sau một lát lặng im, Hoàng Phủ Thanh Vũ rốt cục cười khẽ ra tiếng:
"Nàng cổ quái giảo hoạt, mọi người đều nói nàng trí tuệ, kỳ thật chỉ là một
yêu tinh mơ hồ, làm sao so được một nửa với muội?"
"Theo lời Thất gia nói, nghĩa là ngài có chút hối hận lúc trước không
cưới Đạm Tuyết làm vợ sao?" Nàng vẫn không cười, thản nhiên nhìn hắn.
"A." Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi đứng dậy, "Muội mặc dù có trí tuệ,
nhưng cũng chưa đến mức nhìn thấu mọi việc, nếu không thì sao lại cùng
với lão Cửu lâm vào tình trạng này?"
Đạm Tuyết sắc mặt cực kỳ khó hiểu, trở nên cứng đờ, cuối cùng khẽ nở
nụ cười, không nói chuyện nữa.
Hoàng Phủ Thanh Vũ phất phất tay áo, đi về phía phòng Tịch Nhan.