ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 286

gặp qua khuôn mặt của hắn, hơn phân nửa đều trở thành vong hồn dưới đao
hắn.

Nhưng một người như vậy, vì sao lại bao vây chặt chẽ sơn trang này?

"Chàng?" Tịch Nhan quay đầu nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ.

"Có lẽ vậy." Hoàng Phủ Thanh Vũ nhấc mi, "Nhan Nhan, nàng đi về

nghỉ ngơi trước đi, không cần đi ra."

"Không." Tịch Nhan quả quyết cự tuyệt, bỗng nhiên lại dịu xuống, kéo

cổ tay áo hắn, "Chàng cho ta đi nhìn xem vị Vương gia trong truyền thuyết
này như thế nào, không được sao?"

"Nếu nàng thật sự muốn nhìn, ta cho lão Thập Nhị mang nàng lên lầu,

nhìn từ xa xa, không nên theo ta làm gì?"

Tịch Nhan nhìn bộ dáng tràn đầy tự tin của hắn, lúc này mới yên lòng,

có chút không cam lòng gật gật đầu, xoay người theo Thập Nhị lên lầu.

Trên lầu, từ xa xa , có thể thấy cửa sơn trang bị mở ra, một đoàn thị vệ

dũng mãnh bao vây xung quanh Hoàng Phủ Thanh Vũ, Hoàng Phủ Thanh
Thần cùng lão Thập Nhất đứng trước cổng sơn trang.

Trên lầu, Thập Nhị tức giận đến mức nghiến răng, hung hăng vỗ lan can.

Trong lòng Tịch Nhan không biết vì sao lại chấn động khi nhìn thấy vị

Vương gia nổi tiếng trong truyền thuyết, đột nhiên nàng nghe thấy có tiếng
bước chân đi lên, quay đầu nhìn lại thì ra là Đạm Tuyết.

Đạm Tuyết đối với nàng mà nói kỳ thật cũng là một nữ nhân thần bí,

ngay cả lúc một năm trước nàng ta giúp nàng chạy trốn, cho đến nay Tịch
Nhan cũng nghĩ không thông là vì sao. Mà lúc này, khi Đạm Tuyết nhìn