ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 42

Nàng lẳng lặng nhìn hắn, trong lòng nhịn không được cười lạnh, chờ đợi

phản ứng của hắn.

Ngày đó, Hoàng Phủ Thanh Hoành bị nàng dọa tới mức phá cửa mà

chạy, không biết vị hòang tử trước mặt này --

Tịch Nhan suy nghĩ chưa xong, đột nhiên thấy trên mặt hắn lại tràn ra nụ

cười sáng lạn hơn trước, chậm rãi đưa trán mình chạm vào trán nàng.

Trên người Tịch Nhan rốt cục khắc chế không được hơi cứng đờ, mở to

đôi mắt lạnh nhìn hắn.

Ý cười trên miệng hắn càng thâm thúy, môi mỏng khẽ mở: "Hoàng tử

phi, quả nhiên tuyệt sắc."

"Ý của Thất gia là...... Tuyệt xú sắc?" Trong con mắt còn lại của Tịch

Nhan không hề chứa một tia tức giận nào, con mắt đục ngầu, nhìn thẳng
vào đôi mắt trong suốt như mặc ngọc của nhắn, không chút nào kiêng kị.

"Không chỉ có tuyệt sắc, còn thực thông minh." Hắn phát ra một tiếng

than nhẹ, chậm rãi rời mặt nàng, khóe môi lại vẫn duy trì nụ cười thâm
thúy, dựa vào xe lăn, như cũ nhìn nàng không chút nào trốn tránh.

"Đa tạ Thất gia tán thưởng." Trong lòng Tịch Nhan sinh ra cảm giác

khác thường, lại như cũ nghiêng đầu cười.

Bộ dáng này, đúng là quỷ dị nói không nên lời.

Hắn cười khẽ hai tiếng, ánh mắt chuyển sang người săn sóc dâu bên

cạnh. Người săn sóc dâu ngầm hiểu, lập tức vui mừng hô to lên: "Tân lang
tân ngương làm lễ hợp cẩn giao bôi, từ nay về sau cát tường, thiên trường
địa cửu --"

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.