Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ một tiếng: "Ta chính là coi trọng nơi này
u tĩnh. Những vương công đại thần lui tới quả thực làm cho ta thêm phiền,
đến nơi đây ở mới có thể tránh đi bọn họ, chỉ vất vả cho nàng phải thay ta
đuổi khéo bọn họ."
"Vương gia bị thương nặng như vậy, thiếp thân là thê tử của người, nếu
còn không thể làm được chuyện đó thì chẳng phải Vương gia uổng công
cưới thiếp thân hay sao?" Lâm Lạc Tuyết vẫn thản nhiên như trước, oán khí
trong giọng nói đã tiêu tan không ít. Nàng ta bỗng cúi đầu nhìn cái giỏ trong
tay mình, thanh âm bỗng nhiên có chút hưng phấn, "Thiếp thân xém chút
thì quên mất, thiếp đã chuẩn bị dưa chuột ngâm giòn mà Vương gia yêu
thích nhất."
"Làm khó cho nàng rồi, thời tiết như thế này mà còn có thể tìm được
dưa chuột." Bộ dáng Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn thong dong, không chút sợ
hãi như trước, vân đạm phong khinh mỉm cười, "Để ta nếm thử xem."
Lâm Lạc Tuyết nhìn hắn ăn, khóe miệng nhịn không được cong lên:
"Đây là chuyên gia dùng lửa để ép ra cây cho quả sớm, ngàn vàng khó mua,
thiếp thân nhờ phụ thân giúp đỡ mới kiếm được vài quả."
Hoàng Phủ Thanh Vũ hơi nhướng mày: "Hử, ngàn vàng khó mua."
Bên ngoài Tịch Nhan lạnh lùng cười nhớ tới món "nhân nhũ thiêu trư"
lúc trước ở phủ Tam hoàng tử. Nàng nhớ rõ khi đó hắn nói một câu -- "Như
vậy xem ra, quả thật rất xa hoa lãng phí." Lúc đó, nàng còn chưa biết được
sự lợi hại của hắn, bản thân chỉ cảm thấy đáng tiếc, nay hồi tưởng lại, quả
nhiên sau đó Tam hoàng tử bị hắn lật đổ, chỉ là khi đó nàng đã rời hắn đi,
cho nên không chứng kiến được sự lợi hại của hắn.
Mà nay, ngàn vàng khó mua một cây dưa chuột, hắn có thể ung dung
hưởng thụ sao?