Nàng bỗng dưng đỏ mặt, không biết làm sao mình có thể mơ một giấc
mộng như thế này, bèn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, vén bức màn che cửa
sổ bằng lụa mỏng, vốn định hít thở không khí một chút, nhưng chợt nhớ
đến Hoàng Phủ Thanh Vũ nằm trên giường, nên liền đóng lại cửa sổ, xoay
người hỏi Ngân Châm: "Có chuyện gì?"
Lúc nãy, khi Ngân Châm bước vào phòng nhìn thấy Tịch Nhan đang ghé
vào bên giường cười ha ha, cô ta đến gần mới phát hiện thì ra nàng đang
nằm mơ; nhất thời lên tiếng gọi làm nàng tỉnh giấc, trên mặt lúc đỏ lúc
trắng, nhưng nhìn thấy nàng hưng trí dạt dào, Ngân Châm cơ hồ đã quên
mình đi vào muốn làm gì: "Bẩm sườn Vương Phi, Thập Nhất gia cùng Thập
Nhị gia đến thăm Thất gia."
Tịch Nhan gật đầu, ý bảo mời bọn họ đi vào.
"Thất tẩu." Thập Nhị vừa bước vào trong phòng, không chút cố kỵ gọi
Tịch Nhan một tiếng, Thập Nhất do dự một lát, cũng lên tiếng gọi theo hắn.
Tịch Nhan tất nhiên biết vì sao Thập Nhất do dự, với danh phận hiện
nay của nàng thật ra không đảm đương nổ cách xưng hô như thế này, cũng
chỉ có Thập Nhị vốn là một tên tiểu tử lỗ mãng mới có thể gọi nàng giống
như trước vậy.
"Ngự y có nói khi nào thì Thất ca tỉnh lại không?" Thập Nhất tiến lên
xem xét Hoàng Phủ Thanh Vũ, nhíu mày nói.
"Miệng vết thương lại nứt ra, cũng may không có gì trở ngại, lúc nãy
chàng mới vừa uống thuốc, chỉ sợ trong thời gian ngắn sẽ không tỉnh lại
được." Tịch Nhan liếc mắt nhìn Thập Nhất một cái, "Đệ có việc muốn nói
cùng chàng sao?"
Thập Nhất dừng lại một chút: "Kỳ thật chuyện này nói ra cũng là chuyện
của Thất tẩu, nếu không Thất ca cần gì phải để bụng như thế?"