Sau khi liên tiếp thực hiện được vài lần, nỗi lo lắng trong lòng Tịch
Nhan ti vẻ bất tri bất giác tan đi, dần dần thuận theo hắn, thế nhưng Hoàng
Phủ Thanh Vũ lại dường như bị chọc giận, một tay gắt gao ôm lấy thắt lưng
của nàng, tay còn lại di chuyển dọc theo thân thể nàng, bật cười khẽ lên,
trong giọng nói mang theo sự bỡn cợt: "Ta nên sớm biết nếu mang nàng đến
đây sẽ làm ta bị nhiễu loạn."
Tịch Nhan nhẹ giọng kêu lên, tránh né tay hắn, lại nghe được lời nói của
hắn, ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào hắn: "Bị Hoàng Phủ Thanh Hoành nhận
ra ta, sợ hãi sao?"
"Nàng có biết lão Lục am hiểu nhất điều gì hay không?" Hắn vén một
lọn tóc đen sau lưng Tịch Nhan lên, "Trong triều đình hắn tuyệt đối không
làm được chuyện gì, nhưng nếu nói đến cướp người – nếu là người bị hắn
coi trọng, hắn sẽ dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào để cướp cho bằng được."
Nghe vậy, Tịch Nhan khẽ nhíu mi: "Vậy thì thế nào?" Dứt lời, bỗng nghĩ
tới điều gì, nàng nhịn không được lấy tay che miệng: "Hắn coi trọng chàng
sao?"
Nghe vậy, hắn dường như thật sự bị làm cho tức giận, nhanh chóng ôm
chặt lấy nàng, một lần nữa dùng môi phong kín miệng nàng lại.
Trong lúc tình nùng mật ý, đột nhiên có tiếng vui đùa ầm ĩ truyền đến,
Tịch Nhan còn chưa phục hồi tinh thần lại, thì đã xuất hiện hai nữ tử nhỏ
tuổi mặc cung trang đang đi men theo đường nhỏ ngang qua hòn giả sơn
đang che giấu nàng cùng Hoàng Phủ Thanh Vũ.
Không ngờ hai nữ tử kia chính là công chúa, nhìn thấy Hoàng Phủ
Thanh Vũ đều cười lên tiếng gọi "Thất ca" Sau đó chạy về phía họ, thế
nhưng thanh âm vui cười kia khi truyền vào tai Tịch Nhan, nhất thời làm
cho nàng xấu hổ vô cùng.