Đột nhiên trong lúc đó, trong đại điện an tĩnh lại, ánh mắt mọi người đều
tập trung về một hướng.
Nơi đó, trong ánh mắt của Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng lóe lên những tia
sáng, trong tay cầm chiếc áo khoác lông chồn màu trắng đi về phía Tịch
Nhan.
Hắn còn nghĩ rằng giống như sáu năm trước, thì ra là không giống.
Khi đó, nàng còn trong vóc dáng của một tiểu cô nương chưa trưởng
thành, mặc dù có dung mạo kinh thế nhưng cũng không thể làm cho người
khác nhìn ra được.
Năm ấy, trong chính điện của hoàng cung Tây Càng, chỉ với một điệu
múa khuynh thành, nàng đã chiếm được sự ái mộ của toàn bộ thiên hạ, bởi
vậy được danh xưng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.
Nay, nàng đã thật sự trưởng thành, nàng là nữ nhân của hắn.
Hắn còn nghĩ rằng, đẹp cũng bất quá là như thế thôi -- một điệu vũ tuyệt
thế bộc lộ ra một dung mạo kinh thế.
Nhưng khi nàng làm cho dưới chân mình nở rộ đóa hoa sen mà năm đó
chưa từng xuất hiện, tất cả mọi người trong điện đều nín thở ngưng thần,
chỉ có hắn, một người luôn giữ bình tĩnh, bỗng nhiên tức giận, bóp nát chén
rượu cầm trong tay!
Không ai chú ý tới hắn, thậm chí Lâm Lạc Tuyết cũng phải chịu tội liên
đới đang ngồi bên cạnh hắn cũng chìm sâu vào nét đẹp của đóa hoa sen kia.
Hắn ngồi ở chỗ kia, thật lâu không hề cử động, khóe miệng dường như
mỉm cười, nhưng dường như lại không có gì. Cho đến khi sắc mặt tái nhợt
của nàng rơi vào trong mắt, hắn mới lập tức đứng dậy.