ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 571

Tịch Nhan vừa quay đầu, liền chìm vào đôi mắt sâu không lường được

của hắn, các loại cảm xúc trong lòng chỉ một thoáng dâng lên.

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn hoàng đế: "Phụ hoàng, Hoàng tổ mẫu, các vị

nương nương, nhi thần xin cáo lui trước."

Hoàng đế nhìn hắn một cái, vẫn chưa nói gì.

Trước mắt bao người, Hoàng Phủ Thanh Vũ phủ chiếc áo khoác bằng

lông chồn lên bộ vũ y đơn bạc trên người Tịch Nhan, sau đó, trong sự kinh
hãi của mọi người, hắn ôm lấy cả người Tịch Nhan lên, không để ý đến ánh
mắt kinh diễm hoặc thèm nhỏ dãi hoặc kinh ngạc hoặc ghen tị, ra khỏi đại
điện.

Từ đầu đến cuối, Tịch Nhan không hề động đậy, cũng không nói chuyện,

chỉ lẳng lặng vùi vào trong lòng hắn.

Mãi cho đến khi đi vào thiên điện Minh Nguyệt cung, Tịch Nhan đang

bị chiếc áo khoác bằng lông chồn bọc chặt đột nhiên nghe được thanh âm
hổn hển của Thôi Thiện Duyên: "Thất gia."

Hoàng Phủ Thanh Vũ chỉ cúi đầu lên tiếng, không nghe ra cảm xúc gì,

liền ôm Tịch Nhan tiến vào trong điện, ôm nàng vào một gian phòng, đặt
lên giường, sau đó quay người ra cửa tiếp nhận hộp thuốc mà Thôi Thiện
Duyên đưa qua.

Đóng cửa lại, trở lại bên giường, hắn nhanh chóng lấy ra một viên thuốc,

đưa tới bên môi Tịch Nhan: "Nhan Nhan, mở miệng ra."

Tịch Nhan vừa thấy hộp thuốc kia, nhất thời nhớ lại những cảm xúc vài

ngày qua, nhịn không được nổi cơn tức giận, vội đẩy tay hắn ra, mím môi
nói: "Không uống. Để cho ta chết đi có phải hơn không?"