ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 636

"Còn chưa mau đi vào báo tin!" Ánh mắt sắc bén của Hoàng Phủ Thanh

Vũ đảo qua người Ngô Trung làm hắn sợ tới mức da đầu run lên, té ngay
cửa chùa, dùng sức gõ cửa.

Hoàng Phủ Thanh Vũ cắn răng quỳ gối trong tuyết, dùng hết khí lực

toàn thân muốn tự mình đứng lên mau chóng hồi cung, nhưng cơ thể không
còn chút lực nào, từ trước tới nay hắn chưa bao giờ tuyệt vọng đến thế, nhịn
không được nhắm mắt lại nở nụ cười lạnh.

Chỉ một lát sau, từ trong chùa ùa ra một đám người đến, Thái Hậu cũng

ở trong đám người đó, bỗng dưng thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ còn quỳ gối
nơi đó, nhất thời tức giận đến nỗi cả người phát run, không cho thị nữ dìu
đỡ, tiến lên tát thật mạnh trên mặt hắn: "Ngươi còn quỳ gối nơi này làm cái
gì? Vì nữ nhân kia, ngay cả phụ hoàng của mình ngươi cũng không cần
sao?"

Hoàng Phủ Thanh Vũ không hề động đậy, vẻ mặt cũng không lộ ra nửa

phần đau thương, chỉ ngưng mắt nhìn Hoàng tổ mẫu trước mặt luôn luôn ôn
hòa, nay lại đột nhiên trở nên sâu không lường được.

Thái Hậu thấy hắn không có phản ứng, nhất thời càng thêm giận dữ:

"Phụ hoàng của ngươi sắp đi rồi, đi như vậy thật bất ngờ, tin tưởng đám
người lão Tứ, lão Bát cũng sẽ không ngồi yên mà nhìn, hiện tại ngươi trở về
vẫn còn kịp, còn không mau đứng lên!"

Thần sắc đạm mạc của Hoàng Phủ Thanh Vũ rốt cuộc lộ ra một chút bi

ai lạnh lẽo.

Hiện giờ, phụ thân của hắn sắp qua đời, tổ mẫu của hắn dạy cho hắn nên

mau chóng trở về bày mưu tính kế hòng chiếm được vị trí cao cao tại
thượng kia.

Bỗng nhiên trong lúc đó hắn cảm thấy thật buồn cười, cười như điên

nhưng tâm trí đồng thời lại hiện lên một điều gì đó, hắn nở nụ cười lạnh