Buổi chiều, Tịch Nhan một mình quay trở về phủ.
Hoa Quân Bảo dù sao cũng là vua của một nước, nói thẳng ra không thể
mang nàng đi, Tịch Nhan đương nhiên cũng sẽ không cưỡng cầu gì hắn.
Hắn thân là quốc chủ, có thể từ Tây Càng xa xôi lập tức đến đây sau khi
nghe thấy một ít tin tức khả nghi, đối với nàng mà nói đã quá đủ rồi, đây
được cho là trời ban ân huệ lớn, nên có thể nào hi vọng xa vời mong hắn bỏ
lại triều chính thêm mấy ngày nữa chứ?
Hiện nay, Nam Cung Ngự không hề có tin tức, tình hình hiện nay nàng
vẫn chưa thích ứng được, Hoa Quân Bảo đến lúc này đúng là đã trấn an
Tịch Nhan một chút.
Trở lại trong viện, Ngân Châm lo lắng đến nỗi hoang mang không biết
gì, vừa thấy nàng, thiếu chút nữa rơi lệ: "Sườn Vương phi, người làm sao
vậy? Cả một đêm hôm qua đến bây giờ, người hù chết nô tỳ!"
Tịch Nhan cười ở trên mặt cô ta vỗ nhè nhẹ: "Nha đầu ngốc, không phải
ta đã trở lại sao? Có cái gì mà sợ chứ?"
Ngân Châm lau nước mắt, ủy khuất lầu bầu: "Nô tỳ thiếu chút nữa bảo
tất cả mọi người trong viện đi tìm sườn Vương phi, sau đó người bên phủ
đệ mới đến đây nói sườn Vương phi vẫn an toàn, nô tỳ còn nghĩ sườn
Vương phi được Vương gia đón sang phủ bên kia. Hôm nay nô tỳ nhở tỷ
muội hỏi thăm mới biết được sườn Vương phi căn bản không có đi qua đó,
làm sao nô tỳ có thể không lo lắng được chứ?"
Tịch Nhan nắm tay nàng, cười nói: "Ta biết ngươi là cô nương tốt, về
sau nếu ta lại biến mất, khẳng định sẽ sớm nói với ngươi, để ngươi đỡ phải
lo lắng, được không?"
Ngân Châm gật đầu, lại nói thêm: "Nô tỳ sẽ gọi người vào hầu hạ người
rửa mặt chải đầu."