Ngân Châm vội cúi đầu lui ra, Tịch Nhan khẽ hừ lạnh một tiếng, xoay
người về giường nằm. Bạn đang đọc truyện được copy tại Y
"Ngân Châm, đi phòng bếp mang cháo đến đây." Ngân Châm thối lui
đến cửa, thanh âm Hoàng Phủ Thanh Vũ truyền tới, nàng nhanh chóng lên
tiếng, sau đó đóng cửa phòng lại cho hai người.
"Ta muốn ăn nho lúc nãy." Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi xuống bên cạnh
Tịch Nhan, nàng đột nhiên vươn tay ra, ôm lấy cổ hắn, thuận thế ngồi vào
trong lòng hắn, ánh mắt tà mị câu hồn, "Dù sao cũng đã ăn một dĩa lớn như
vậy, giờ ăn thêm một chút thì có sao đâu?"
Hoàng Phủ Thanh Vũ mỉm cười vuốt nhẹ mi tâm của nàng: "Nho này
sinh trưởng ở Tây Vực, bởi vì sinh trưởng trong hoàn cảnh đặc thù nên thân
cây có tinh chất bổ dưỡng, nàng ăn lại nhiều cũng không hại gì. Nhưng nho
này là cống phẩm của Tây Vực, phải dùng ngựa chạy không ngừng nghỉ
đưa đến kinh thành, vốn đã không nhiều, đã vậy trên đường còn bị hư hao,
nên chỉ còn lại hai ba chùm, làm sao còn có thêm nữa?"
Nghe vậy, Tịch Nhan chậm rãi buông lỏng cổ hắn ra, đúng lúc Ngân
Châm bưng một chén cháo hoa tiến vào, thấy tình hình hai người lúc này,
hơi đỏ mặt, mang cháo đưa tới tay Hoàng Phủ Thanh Vũ xong liền rời khỏi
phòng.
Hắn vẫn tự tay đưa cháo đến bên môi nàng, Tịch Nhan dừng lại một
chút, rốt cuộc không đẩy tay hắn ra giống như trước nữa, mà chậm rãi mở
miệng ra, nuốt xuống ngụm cháo một cách khó khăn.
Nhìn miệng hắn bất giác khẽ gợi lên ý cười vừa lòng, khóe miệng Tịch
Nhan cũng cong lên: "Tứ gia đăng cơ ngôi vị hoàng đế, có phải ngươi thực
không cam lòng hay không?"
"Đây là thiên mệnh, không phải do ta không cam lòng." Hắn thản nhiên
nói, lại đưa thêm một ngụm cháo đến bên môi nàng.