Trong lòng Tịch Nhan bỗng nhiên trống rỗng, nhưng cùng lúc đó, nỗi
đau đớn trên thân thể càng lúc càng rõ ràng, rốt cuộc --
"A --" Tịch Nhan kêu lên thảm thiết, "Hoàng Phủ Thanh Vũ, đau --"
Hoàng Phủ Thanh Vũ giật mình bừng tỉnh từ trong mộng, nhìn sắc mặt
Tịch Nhan tái nhợt như tờ giấy, vội kiểm tra mạch tượng của nàng, một lát
sau, hắn đột nhiên quay đầu hướng về phía ngoài cửa rống lên: "Người đâu,
mau vào cung mời bà đỡ lại đây -- lập tức đi ngay --"
Tịch Nhan cảm thấy thân thể đau đớn càng lúc càng rõ ràng, cơn đau
giống như muốn quật ngã người ta, cố gắng khắc chế không được nên la to
lên mới có thể giảm bớt sự sợ hãi trong lòng.
Thanh âm Hoàng Phủ Thanh Vũ mơ hồ vang ở bên tai: "Nhan Nhan,
không có chuyện gì đâu...... Đừng sợ, ta ở đây......"
"Hoàng......" Tịch Nhan gian nan thốt ra một chữ, lại nhanh chóng bị
tiếng thét chói tai thay thế, đợi đến khi có một chút ý thức rõ ràng, vẫn đi
tìm hắn, "Hài...... Tử, đứa bé......"
Giờ này khắc này, chuyện gì nàng cũng không nghĩ đến, chỉ biết mình
sớm muộn gì cũng sẽ chết đi, nàng muốn bảo vệ sự an toàn cho đứa bé,
muốn bình an sinh đứa bé cho hắn -- mặc dù nàng còn có thể tiếp tục ở lại
bên cạnh hắn, nhưng nàng sẽ không đủ thời gian cùng hắn nuôi dưỡng đứa
bé --
Đây chính là kết tinh của bọn họ, là đứa con duy nhất của bọn họ.
"Nhan Nhan!" Hắn cầm tay nàng, nhưng lại phát hiện tay hai người đều
hoàn toàn lạnh lẽo, "Nhan Nhan, không có chuyện gì đâu, nàng cùng đứa
nhỏ sẽ không có chuyện gì......"