ÁI SANH NHẬT KÝ - Trang 334

Trịnh Duyệt Nhan nhìn nhìn nàng: “Chị biểu tình vậy là sao?”

- Không có gì, đời người không tránh được vài lần say. – Trầm Hàn

Sanh thản nhiên nói.

- Có người nào đó đã nói qua, một bác sĩ mà toàn thân mùi cồn thì

không phải bác sĩ tốt. – Trịnh Duyệt Nhan kéo dài thanh âm.

Trầm Hàn Sanh không để tâm nói: “Cho nên tôi không phải bác sĩ tốt.”

Trịnh Duyệt Nhan buông ly trong tay, lẳng lặng nhìn nàng một lát, chớp

chớp mắt: “Chị có vẻ... Hơi không được bình thường.”

- Em muốn mắng tôi, nói tôi đầu óc không bình thường sao?

Trịnh Duyệt Nhan nhịn không được cười khẽ: “Chị hiểu lầm em to rồi,

em không có ý đó.” Duyệt Nhan nhìn nhìn nàng: “Trở nên so với trước kia
đáng yêu hơn một chút.”

- Được rồi, tôi coi như là em khen tôi. – Trầm Hàn Sanh đem một khối

trứng chiên nuốt xuống, sau đó nhìn nàng, nghiêm mặt nói: “Tóm lại là đối
với chuyện hôm qua, cám ơn em.”

- Ừm, đột nhiên không đáng yêu nữa.

- Tôi nghiêm túc.

- Cũng không cần cám ơn. – Trịnh Duyệt Nhan hơi hơi điều chỉnh tư thế

ngồi một chút, trên mặt lộ ra một nụ cười ngọt ngào: “Chỉ cần báo đáp là
được rồi.”

- Báo đáp thế nào? – Trầm Hàn Sanh hơi hơi nhíu mày.

_________________