vội vàng đem hai chân kẹp chặt hơn, cuối cùng lại đem bàn tayđanglàm
loạn giữa hai châncôkẹp càng chặt, giống nhưcômới là ngườiđangcâu dẫn
Crato.
côtức giận quay đầu nhìn Crato, và Diệp Huyên xin thề,cônhất
địnhđãnhìn thấy ý cười chợt lóe lên trong ánh mắt đó của Crato!
Mà Crato giống như muốn chứng thực suy nghĩ củacô, bàn tay
tomộtmạch tiến về phía trước, đầu ngón tay chạm vào hoanhỏđến giờ vẫn
còn sưng đỏkhôngthôi. Hoa huyệt vừa trơn vừa dính, ngón tay của người
đàn ông đầy những vết chai sần, ngón tay xoa lên hoa môi, mang theo từng
cơn tê ngứa khiến cả ngườicôrun rẩy. Khuôn mặt Diệp Huyên ngày càng
đỏ,côkhôngdám có động tác nào khác, chỉ có thể kìm nén tiếng thở dốc, tùy
ý để cho tên khốn chết dẫm bên cạnh ngay trước mặt mọi người mà đùa
bỡncô.
Cũng may Cratokhôngquá mức quá đáng, xoa nắn hoa huyệtmộthồi, đầu
ngón tay đột ngột dừng lại trước hạt châunhỏđangrun rẩy chỉ trong giây lát,
cuối cùng cũng rút tay ra khỏi váy của Diệp Huyên. Diệp Huyênâmthầm
thở dàinhẹnhõm, hạt châunhỏcủacôlà nơi nhạy cảm, nếu Crato đùa bỡn nơi
đó,côthậtsựsợ mìnhsẽkhôngnhịn được mà kêu ra.
Lúc này, hội nghị cũngđãkết thúc. Người đầu tiên đứng lên chính là vị
giáo sư ngồi ở vị trí thẩm phán, trong phòng hội nghịmộtvài người
cũngđãbắt đầu rờiđi. Diệp Huyên chậm rãi thu dọn đồ đạc trước mặt, hai
châncônhư nhũn ra, hoa huyệtkhôngngừng có dâm dịch chảy ra, nếu như
bây giờ đứng lên,nóikhôngchừngsẽtheo bắp đùi mà chảy xuống.
Chết tiệt! Ở trong lòng Diệp Huyên hung hăng chửi rủa Crato, nếu như
ngay từ đầu để chocômặc quần lót,thìhiệntại cũngsẽkhônglúng túng như thế
này.