Serge Anne Golon
Angiêlic và tình yêu
Chương 32
- Bà Angielic, bà có biết ông ấy sẽ làm gì họ không?
Angielic rùng mình và ngước nhìn Abighen. Trong buổi sáng nhợt nhạt, nét
mặt cô gái trông hốc hác. Lần đầu tiên cô tỏ ra cẩu thả. Nỗi lo choán hết
tâm trí, cô không thể nghĩ đến chuyện làm duyên làm dáng nữa. Cô không
buồn cởi chiếc tạp dề bẩn vì những đêm thức để lắp đạn và lau chùi súng
cho đám người Tin lành, cũng chẳng buồn đội chiếc mũ vải trắng đẹp lên
đầu. Những mớ tóc dài mượt mà lòa xòa trên hai bờ vai làm cô có vẻ trẻ
trung và thẫn thờ ít thấy, Angielic ngắm nhìn cô gái mà như không nhận ra.
Đôi mắt sưng húp của Abighen và vẻ lo âu hiện rõ trong ánh mắt khiến
nàng ngạc nhiên, nhất là vì cô con gái mục sư Bôke này chẳng có việc gì
phải sợ bố hoặc người anh họ bị trả thù bởi lẽ đã có thái độ đúng mực trong
cuộc bạo loạn. Cô cũng chẳng có chồng, có con trong số những người mà
số phận còn chưa được định đoạt.
“Họ” là những người cầm đầu cuộc bạo loạn. Manigô, Bécnơ, Mécxơlô, Lơ
Gan và ba kẻ lọt vào đoàn thủy thủ của Rescartor để dễ bề dò la. Từ hôm
trước không còn thấy họ đâu nữa. Những người khác đã trở về với vợ con.
Đầu cúi gằm, mệt mỏi và cay đắng, họ nếm qua đầu lưỡi những trái cây và
rau, kèm theo những túi da đựng nước ngọt được phân phát rộng rãi.
- Tôi thấy chúng ta đã hành động như một lũ ngu ngốc – lão thấy thuốc
Đary vừa nói vừa gieo mình xuống một bó rạ - Trước khi nghe theo
Manigô và Bécnơ ít ra chúng ta cũng phải thương thuyết với tên hải tặc.
Dẫu sao hắn cũng đã cho chúng ta lên tàu trong khi thất cơ lỡ vận.
Luật sư Care cũng làu bàu. Vốn vụng về, ông ta tự làm mình bị thương vì
một khẩu súng trường và bàn tay bị đau càng làm ông ta cáu kỉnh.
- Thật ra đối với tôi, đi đảo này hay đi đến một nơi nào khác cũng thế
thôi…Còn Manigô thì sợ mất tiền của và Bécnơ thì sợ mất tình yêu của một
người đã từng làm ông ta như điên như dại…
Lẩm bẩm trong kẽ răng, tay luật sư nhìn Angielic với một ánh mắt thâm