người vợ của mình không? Số phận của vợ con có làm ông bận tâm quá
không? Nói dúng ra ông rất hiểu tâm địa đàn bà, bất kể loại đàn bà nào.
Cho dù họ có chửi mắng ông và thề thốt rằng họ là người có niềm tin vững
chắc nhất thế giới đi nữa, thì họ vẫn chẳng bỏ cả đời người cho tiếc hận và
cho những giọt nước mắt đau thương. Còn ông là kẻ nam nhi và thiên tính
của ông là luôn luôn sống mãnh liệt. Hơn thế nữa, ông đã có một nhiệm vụ
duy nhất được phân định là phải sống, nhiệm vụ đó lúc nào cũng đè nặng
lên con người ông. Giổphây đờ Perắc nhớ lại những giờ phút mà nỗi đau
thân xác đã tới độ dập tắt luôn cả ngọn lửa tinh thần. Lúc đó, chỉ còn ý thức
được có mỗi một cái vòng vây chết chóc đang xiết chặt quanh mình: đói,
khát, bệnh tật, sự hành hạ của những kẻ chống lại mình do đó phải tìm cách
trốn thoát. Những lúc như vậy ông đã tự đẩy con người mình đi hơi xa.
Một buổi tối ở Fedờ khi Giổphây đờ Perắc từ một cuộc cưỡi ngựa dạo chơi
trên sa mạc trở về căn buồng dành cho mình trong lâu đài của Apden
Mecrát ông hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy qua ánh trăng mờ ảo một cô
gái trẻ đang đợi mình trên đệm. Cô ta có đôi mắt đep, hiền dịu và hơi ngơ
ngác như mắt nai, đôi môi đỏ thắm màu hoa lựu hiện lên sau lớp mạng
mỏng, và bộ quần áo trong suốt để lộ một thân hình hoàn hảo.
Đã lâu rồi không nghĩ đến thú vui xác thịt người thầy giáo cũ của các lớp
học tình ái của xứ Lăngơ6đốc lại cho rằng đây chỉ là trò đùa nghịch của cô
hầu gái và định đuổi cô ta đi. Nhưng cô gái thì biết rõ trách nhiệm của cô là
được ngài pháp sư sai đến để giải sầu cho vị khách từ nay có thể hiến dâng
đàn bà sức lực tràn đầy đã lấy lại được hoàn toàn nhờ sự săn sóc của ngài.
Thọat đầu ông mỉm cười với cô ta. Ông nhìn cô ta cởi móc tấm mạng, trút
bỏ xiêm y với sự đơn giản thành thạo của một kẻ có nghề, rồi cô ta làm
duyên và ngả và lòng ông một cách hết sức tự nhiên. Thế rồi các mạch máu
lại căng lên đập nhanh và mãnh liệt, ông lại tìm thấy trong mình nỗi thèm
khát đàn bà.
Cũng giống như chiếc bánh cuốn hút ông khi ông sắp chết đói, dòng suối
cuốn hút ông khi ông sắp chết khát, ôm chặt trong lòng mình tấm thân
thoang thoảng mùi hương long não và hoa nhài, đêm ấy ông tự thấy mình
đã sống lại hoàn toàn.