ANGIÊLIC VÀ TÌNH YÊU - Trang 198

những cái nhìn căng thẳng, đầy quyền uy đang đòi phải trả nợ. Nàng đưa
mắt tìm Gabrien Bécnơ và thấy ông ta đứng trong đám đông mặt cũng lạnh
băng, đầy vẻ nghi ngờ.
Do cảnh ăn không ngồi rồi mà cuộc hành trình bắt mọi người phải chịu
đựng, rồi những điều qua tiếng lại kéo dài hết ngày này qua ngày khác,
khiến họ đang tự tìm lấy kẻ thù. Có thể vì ở đây không có những người
Thiên chúa giáo để cho họ nguyền rủa.
- Tôi chẳng bênh vực ai cả. Tôi chỉ đặt lại các sự vật vào đúng chỗ của nó.
Bécti sống thế nào, gặp tai họa thế nấy. Nó thiếu ý tứ, còn các ông thì có để
mắt gì đến đâu. Ai giao nộp các ông, tôi ư?
Nàng mất hết bình tĩnh.
- Các ông đã quên là tại sao các ông trốn khỏi La Rôsen à? Tại sao các ông
lại ở đây? Các ông không biết sao?...Các ông bị bỏ tù …tất!
Và nàng nói một cách lộn xộn về tất cả những gì nàng moi được từ Bômiê
và Đêgrê. Bọn cảnh sát biết hết về họ. Vị trí của từng người Tin lành đã
được đánh dấu trong nhà tù và trên các tàu galê. Không một cái gì có thể
cứu nổi họ.
- Nếu các ông có bị bắt, bị bắn thì không phải là do những người đã giúp
các ông gây ra đâu. Tôi không giao nộp các ông…Ít nhiều đã ở biển, các
ông thừa biết, cho một lúc năm chục người lên tàu mà không chuẩn bị trước
là như thế nào rồi. Người của họ phải ăn bánh quy và thịt ướp ngay từ hôm
đầu tiên để dành thức ăn tươi cho con cái các ông.
- Còn đàn bà chúng tôi thì họ dành để làm gì? – Viên luật sư cười khẩy.
- Và cho chính ông ta – Manigô nói, vẻ khinh khỉnh – Bà Angielic ạ, bà
đừng có làm ra vẻ ngây thơ nữa. Chẳng nhẽ ông ta giúp chúng ta như vậy
mà lại không đòi hỏi một sự đền bù nào cả hay sao?
- Chắc chắn là không. Về việc đó chính ông có thể bình luận với ông ấy.
- Bàn luận với một tên cướp?
- Ông nợ ông ta mạng sống, như vậy có nhiều quá không?
- Gớm, bà cứ làm to chuyện!
- Không to chuyện đâu. Điều đó ông biết rõ lắm mà, thư ông Manigô. Ông
chẳng nằm mơ thấy con rắn quấn cổ ông đến ngạt thở mà đầu rắn lại là ngài