ANGIÊLIC VÀ TÌNH YÊU - Trang 225

- Ông phải công nhận rằng giành lại một người nữ nô lệ với cái giá 35.000
đồng là điều hết sức bình thường.
- Nhưng hồi ấy có một cái gì khác – Giadông vẫn tỏ ra bướng bỉnh, - Một
cái gì khác mà ngài không bao giờ thổ lộ với tôi. Nhưng thôi, chả cần!
Chuyện đã qua rồi. Tôi cứ tưởng bà ấy đã biến mất, đã chết, đã bị chôn vùi.
Thế mà bây giờ bà ấy lại xuất hiện.
- Giadông ạ, ông vẫn chứng nào tật ấy. Chỉ vì ngày xưa ông bị phản bội, mà
ông gán cho đàn bà một mối hận thù đến nỗi làm chính ông cũng mất hết
mọi lạc thú. Trong lúc những ông chồng khốn khổ của các con mụ quạ mổ
ấy sẽ phải thèm đến rỏ dãi cái tự do mà ông đã giành lại được thì ông lại
chẳng biết sử dụng gì cả.
Giadông vẫn rầu rĩ.
- Có những người đàn bà mà hễ họ đã tiêm một chất độc mà ta không sao
chữa lành nổi. Chính ngài đấy thôi, thưa Đức ông, chắc chắn không phải
lúc nào ngài cũng tránh được những đau khổ ấy, có phải thế không ạ?
Người nữ nô lệ của ngài ở Canđi làm tôi sợ đấy…
- Thế nhưng dáng vẻ hiện nay của bà ấy có thể làm ông yên tâm. Thú thật
là tôi hết sức ngạc nhiên và thậm chí có phần nào thất vọng, khi tìm lại
được bà ấy dưới chiếc mũ trùm của một người đàn bà thị dân vẻ đoan trang.
Nhưng Giadông vẫn lắc đầu với thái độ ương bướng.
- Vẫn cứ là cạm bẫy thưa Đức ông. Thà rằng cứ là một nữ nô tì thực thụ đi,
một nữ tì theo ý nghĩa trần truồng của nó. Đằng này mọi sự xảo trá đều
được che đây, và dường như chỉ một cái nhìn đã có thể hứa hẹn với anh cả
một cõi thiên đường. Chất độc thô thiển lúc đó đã biến thành một thứ tinh
chất mịn màng, quá mịn màng để anh có thể phân biệt và đề phòng. Tinh
chất? Điều tôi muốn nói là gì?...Là sự tinh tế ấy!...
Giôphrây đờ Perắc vừa nghe vừa sờ cằm, vẻ nghĩ ngợi.
- Lạ thật! Giadông ạ! – Ông thầm thì, - rất lạ lùng! Tôi cứ tưởng nàng làm
cho tôi không quan tâm đến nàng nữa…nhưng tôi lại quan tâm đến nàng
hơn hết thảy.
- Than ôi – Giadông nói với vẻ buồn thảm. – Giá mà có thể quan tâm!
Nhưng chúng ta còn lâu mới có được kết cục ấy.