người sẽ đặt túi bùa này lên ngực anh ta và liệm anh ta trong chiếc áo
choàng đẹp nhất.
- Rồi khi hoàng hôn đến, sẽ thả anh ta xuống biển. Làm thế anh ta còn sung
sướng hơn là chôn dưới đất…
- Dầu sao các đạo hữu của anh ta trên tàu cũng không phật lòng. Họ vẫn
nghĩ rằng anh ta sẽ bị đối xử tồi tệ vì phải treo cổ.
Giôphrây đờ Perắc chăm chú nhìn người phó của mình. Khuôn mặt rỗ hoa,
cái miệng đầy vẻ chua chát. Đôi mắt lạnh lẽo khiến người ta nghĩ đến
những viên đá mã não. Mười năm đi biển đã gắn bó ông vào với người đàn
ông to sù và trầm lặng này.
- Các thủy thủ xì xào – Giadông nói – Họ muốn biết là ngài định liệu thế
nào, họ phàn nàn là từ ngày rời Canđi đến nay đã lâu quá rồi mà không ghé
vào bến nào cả. Và không thấy đả động gì đến phần họ được hưởng trong
số vàng bạc do các thủy thủ Mantơ mò được trong chiếc tàu Tây Ban Nha
bị chìm ở ngoài khơi Panama…Họ còn nói rằng ngài cấm họ léng phéng
với đàn bà con gái trên tàu.., nhưng ngài lại giành cho mình người đẹp nhất.
Lời trách cứ nghiêm trọng mà viên thuyền phó thẳng thừng, lại là món quà
tặng làm ông chủ tàu Gunxbôrô cười phá lên.
- Bởi vì đấy là người đẹp nhất, có phải không Giadông?...Ông biết rằng
tiếng cười của mình sẽ chẳng ăn thua gì đối với viên thuyền phó, con người
mà không một cái gì trên thế giới này có thể gây cười được.
- Đấy là người đẹp nhất phải không? – Ông hỏi một cách gay gắt.
- Tôi biết đâu đấy- Viên thuyền phó lầu bầu tỏ vẻ tức giận – Điều tôi biết là
có những chuyện không hay xảy ra trên tàu và ngài thì không thấy gì cả,
bởi vì ngài bị người đàn bà đó bắt mất hồn vía đi rồi.
- Bắt mất hồn vía? Ông đã bao giờ thấy tôi bị một người đàn bà bắt mất hồn
vía chưa Giadông?
- Chắc chắn chưa. Chưa một người đàn bà nào… Nhưng với người đàn bà
này thì đúng. Bà ta chả đã làm ngài lẩn thẩn một dạo ở Canđi là gì? Cứ như
là một con người bất định ấy. Bao nhiêu công việc đều bê trễ vì ngài muốn
giành bằng được người đàn bà ấy bằng mọi giá, ngài chả quan tâm gì đến
những người khác nữa.