ANGIÊLIC VÀ TÌNH YÊU - Trang 285

Không một tiếng trả lời. Ngay cả dư âm vang vọng lại của một tiếng rên
cũng không. Đến lượt Bécnơ cũng muốn xuống bằng chiếc thang dây.
Manigô giữ không cho lão xuống.
- Đóng nắp của lại – Hắn ra lệnh.
Và vì mọi người đứng sững sờ, hắn tự mình dùng chân đá nắp cửa sập
xuống và cài phía ngoài lại.
Bây giờ thì họ bắt đầu hiểu. Hầm tàu và boong tàu đã bắt đầu tuyên chiến
với nhau.
“Đáng ra mình phải giữ Rômanh lại – Angielic tự nhủ - Đáng ra mình phải
nhớ rằng Giôphrây đờ Perắc không bao giờ quên một cái gì hết, nhất cử
nhất động của chàng đều được tính chính xác chứ không bao giờ do ngẫu
nhiên hay sơ suất chi phối. Chàng để nắp cửa mở là muốn cho sự việc rùng
rợn kia phải diễn ra. Bọn họ đọ sức với chàng thì thật điên rồ đã thế lại còn
không chịu nghe lời mình”
Nàng chayh ra ngoài, sợ hãi đưa mắt nhìn cảnh bừa bộn trên con tàu
Gunxbôrô đang thản nhiên đung đưa giữa lòng biển lặng.
Một người chạy hớt hải, đuổi theo sau là những tiếng kêu la và những lưỡi
dao găm sáng loáng rút ra từ thắt lưng đám người bạo loạn Tây Ban Nha.
Một bóng người mảnh khảnh, lúng ta lúng túng trong chiếc áo choàng trắng
bám lấy các bậc thang cố sức thoát khỏi đoàn người đuổi theo.
- Nó đấy! Nó đấy! –Tiếng kêu vang lên – Tên tòng phạm! Tên thổ! Tên Hồi
giáo! Hắn định làm cho con cái chúng ta chết ngạt!
Ông thầy thuốc người ả rập quay lại. Ông đương đầu với bọn dị giáo, trong
bọn này có những người theo đạo cơ đốc trang phục màu đen của giáo phái
mà người ta gọi là Tân giáo và những người Tây Ban Nha, kẻ thù truyền
kiếp của đạo Hồi. Một cái chết thật tội nghiệp của một tín đồ Môhamet.
Ông ta bị đánh chết.
Đám người Tin lành ngừng tay. Nhưng những người Tây Ban Nha vẫn lăn
xả vào vì khát máu và vì mối thù truyền kiếp đối với người Morơ.
Angielic nhảy vào giữa đám người điên loạn.
- Dừng lại! Dừng lại! Quân hèn mạt!..đây là một ông già.
Một tên Tây Ban Nha đâm nàng một nhát, may mà lưỡi dao chỉ làm rách