ANGIÊLIC VÀ TÌNH YÊU - Trang 284

tấm thảm bị ném sang một bên cho thấy một cái nắp cửa sập. Họ lặng im
nhìn nhau. Manigô cố kìm những tiếng chửi.
- Chúng ta chưa biết hết mọi thứ cạm bẫy trên con tàu này, - Lơ Gan nói
sau khi vừa đến nhập bọn - Chủ nó như thế nào thì nó như thế ấy.
Có một nỗi cay đắng và lo âu trong giọng nói của hắn ta. Được thể Angielic
nói thêm.
- Đấy, các ông thấy chưa! Các ông tự lừa dối mình khi kết tội Rescartor là
một tên cướp biển. Thật ra các ông đã phải công nhận con tàu này là của
ông ấy và trên thực tế các ông rất có thể thỏa thuận với ông ấy. Tôi cam
đoan với các ông là ông ấy không hề muốn làm điều xấu với các ông. Các
ông hãy đầu hàng đi trước khi tình hình còn có thể cứu vãn được!
Angielic đã sai lầm. Lời nói cuối cùng của nàng thật tai hại. Người dân La
Rôsen rất nhạy cảm về những vấn đề danh dự.
- Đầu hàng ư?...Họ đồng thanh kêu lên.
Rồi quả quyết quay lưng lại phía nàng.
- Các ông thật ngớ ngẩn – nàng bực tức nói.
Giôphrây lúc này đang sống an toàn. Đấy là một điểm thắng lợi…đối với
nàng. Nhưng còn đối với họ?...Với những ý nghĩ khác nhau, họ nhìn xuống
cái cửa sập trên sàn tàu bằng gỗ quí. Bỗng Mécxơlô kéo cái vòng dùng để
nhấc nắp cửa và họ rất ngạc nhiên thấy nắp cửa được nhấc lên một cách dễ
dàng. Một cái thang bằng dây thừng thòng xuống hầm tàu tối om.
- Hắn quên không chốt lại sau khi đóng nắp cửa – Manigô khoan khoái
nhận xét – Đây là một lối đi có thể giúp ích cho chúng ta! Chúng ta phải bịt
kín mọi lối thoát lại.
- Tôi thử xuống coi lối này đi đến những đâu – Một người trong bọn họ nói
Người ta đánh bật lửa và sau khi châm lửa chiếc đèn bão đeo ở thắt lưng,
người vừa nói bíu chặt lấy chiếc thang dây, leo xuống. Đấy là Rômanh,
người thợ làm bánh.
Anh ta xuống được nửa đường thì một tiếng nổ vang từ dưới hầm tàu. Họ
nghe Rômanh kêu lên như một con vật bị thương rồi tiếng anh ta ngã vật
xuống phía dưới, tiếng chiếc đèn bão vỡ tan. Ánh đèn tắt ngấm.
- Rômanh! Họ gào lên.