- Tôi sợ rằng đối với họ chúng ta chỉ là những kẻ đánh nhau tồi và lái
thuyền tồi…Nhưng mặc! Đã đâm lao thì phải theo lao. Hãy cẩn thận, anh
em ạ, và sẵn sàng hy sinh nếu cần. Biết đâu số phận lại chẳng chiều lòng
chúng ta. Chúng ta có vũ khí. Khi tan sương mù, chúng ta sẽ biết mình
đang ở đâu. Đất liền không còn xa nữa. Nó ở mạn này này. Nghe tiếng sóng
vỗ thì biết tàu chắc đang đậu trong một cái vũng yên lặng. Cho dù xuồng
không trở lại, chúng ta cũng có thể lên bờ bằng xuồng. Và chúng ta đã đông
người lại có vũ khí. Ngay cả những khẩu đại bác trên tàu cũng trong tay
chúng ta. Chúng ta sẽ trinh sát, thế nào cũng tìm thấy và đem nước ngọt về.
Sau đó chúng ta sẽ dùng vũ khí áp giải Rescartor và đồng bọn lên đất liền,
rồi cho tàu chạy thẳng đến vùng hải đảo.
Nhưng lão không làm cho người ta yên lòng được.
- Tôi nghe cái gì như tiếng xích sắt ấy – Mécxơlô nói.
- Tiếng sóng vỗ đấy
- Tiếng sóng nào?
- Có thể là một con tàu khác – Lo Gan nói.
- Nghe cứ như tiếng xích sắt ở La Rôsen khi người ta kéo căng ra giữa
vũng tàu và bến tàu cho tới ngọn tháp Xanh – Nicola ấy.
- Ông nằm mơ đấy.
- Tôi cũng nghe thấy – một người khác nói
Họ chờ đợi.
- Sương mù chết tiệt! Giá là thứ sương mù lương thiện như ở quê mình,
nhưng quả thật chưa bao giờ tôi gặp loại sương mù này.
- Có khi là do sự gặp gỡ giữa hai dòng xoáy nóng và lạnh cuốn con tàu
chúng ta đi.
- Điều lạ lùng nhất là mọi tiếng động vẫn vang lên chứ không bị bóp nghẹt
như thường lệ trong thời tiết sương mù dày đặc…
- Ericxon đâu rồi? – Manigô chợt hỏi,
Họ chẳng còn tìm thấy anh ta đâu nữa.
Trời chạng vạng. Khi châm ngọn nến đầu tiên lên, chàng trai Maxian cảm
thấy mình xúc động một cách thích thú.
- Lại mà xem – cậu ta kêu lên.