CHƯƠNG 11
M
ô ̣t tiếng nổ đánh “bốp”, rõ rê ̣t và thı̀nh lı̀nh. Ngay tức khắc, tôi không
còn là con muỗi đang bâu vào đô ̣ng ma ̣ch người nữa.
Tôi đã rơi vào không gian. Chơi vơi giữa vùng không gian Zero trống
trơn, trắng xoá.
<Cái…? Cái gı̀? Không gian Zero ư?> Tôi thét gào.
Có lẽ đó không
phải là lời giải thı́ch rõ ràng nhất. Nhưng tôi đang rối trı́.
Tôi đá chân lên theo bản năng. Ô, những đôi chân Andalite! Tôi đã trở
la ̣i cơ thể của mı̀nh. Nhưng chẳng có gı̀ để đá vào cả. Chẳng hề cảm thấy
có sự chuyển đô ̣ng, cũng không hề có chút không khı́ nào â ̣p vào tôi. Sự
thiếu oxy đã bắt đầu che phủ trı́ não. Mắt tôi bắt đầu mờ dần. Chân tay tê
liê ̣t.
Vùng không gian Zero! Không thể
nào
. Nhưng rõ ràng là tôi đang ở đây
thâ ̣t.
Tôi cuống cuồng nhı̀n quanh. Đôi mắt cuống xoay tròn đủ mo ̣i hướng.
Tôi thấy cơ thể của chı́nh mı̀nh - cả bên trong lẫn bên ngoài. Như mô ̣t bảng
ghép n-hướng, cơ thể tôi xoắn vă ̣n đến nỗi tôi thấy cả bên trong nó.
Ô kı̀a, ở bên ca ̣nh tôi có bốn cơ thể Người đang giãn rô ̣ng ra theo cùng
mô ̣t cách - những đoa ̣n, khúc đan chéo nhau, rối rắm. Tôi thấy gương mă ̣t
Hoàng tử Jake, và thấy cả trái tim ba ̣n ấy đang đâ ̣p thı̀nh thi ̣ch, thấy từng
sơ ̣i cơ ở bắp chân, ở trong não. Những người khác cũng y như vâ ̣y.
Tất cả ho ̣ đều đang oằn oa ̣i, uốn éo.
Và có mô ̣t con chim… đứng lă ̣ng yên.
<Hoàng tử Jake! Tobias!> Tôi thét go ̣i. Dı̃ nhiên ho ̣ không
thể
trả lời.
Làm gı̀ có không khı́ để chuyển tải âm-thanh-miê ̣ng của ho ̣. Không có gı̀
hết. Thâ ̣m chı́ cả những ha ̣t nguyên tử và phân tử trôi tự do trong vùng
không gian bı̀nh thường cũng không có. Không mô ̣t ngôi sao hay hành tinh
nào tồn ta ̣i. Vùng không gian Zero trống rỗng.
Tı̀nh cờ, cách xa chừng nửa dă ̣m, tôi trông thấy mô ̣t vâ ̣t thể duyên dáng,
óng ánh ba ̣c. Mô ̣t con tàu! Cũng như với những cơ thể, cả trong lẫn ngoài
con tàu như đươ ̣c tém go ̣n vào mô ̣t bức tranh, lô ̣ rõ trước mắt tôi. Tôi thấy
toàn bô ̣ thuỷ thủ đoàn bên trong đang cần mẫn làm bổn phâ ̣n của mı̀nh -