ANIMORPHS: NGƯỜI HÓA THÚ (TRỌN BỘ) - Trang 1900

những hı̀nh ảnh cong queo, dâ ̣p dềnh.

Dù đang nửa tı̉nh nửa mê, choáng váng vı̀ những thứ mı̀nh trông thấy, tôi

vẫn nhâ ̣n ra những sinh vâ ̣t ở bên trong con tàu ấy là ai.

Ho ̣ là người Andalite. Đó là mô ̣t con tàu Andalite.
Những đô ̣ng cơ vùng không gian Zero của nó nhá lên ngời ngời, nhưng

tàu không cha ̣y khỏi tầm mắt tôi.

Bất chơ ̣t tôi hiểu ngay điều gı̀ đang xảy ra. Bất cứ người Andalite nào

cũng biết: khi ba ̣n biến thành con gı̀ đó nhỏ hơn cơ thể thực của mı̀nh, thı̀
phần xương thi ̣t dư thừa sẽ thoát ra và bay vào vùng không gian Zero. Nó
sẽ lơ lửng ở đó như mô ̣t hối lùng nhùng, lı̀nh bı̀nh trôi.

Ít nhất đó là theo lý thuyết. Không hề có chuyê ̣n ngẫu nhiên ở đây. Do

đã vuô ̣t khỏi không-gian-ba-chiều thông thường, nên tôi có thể thấy tường
tâ ̣n trong cũng như ngoài tất cả mo ̣i vâ ̣t. Nhưng nhı̀n chung, các thể khối
vẫn mang đâ ̣m nét là cơ thể Người hay cơ thể Andalite. Chúng không phải
là mô ̣t mớ hổ lốn.

Có lần cách đây khá lâu, tôi đã giải thı́ch cho các ba ̣n loài người về

khối cơ thể thừa bi ̣ tống vào không gian Zero. Ho ̣ đã e nga ̣i mô ̣t con tàu
nào đó đi ngang qua và lỡ đu ̣ng phải những tảng dôi ra này.

Lúc ấy tôi cười ngất. Nhưng rút cuô ̣c, điều đó đã xảy ra…
Trong khi lướt ngang qua vùng không gian Zero, con tàu Andalite này

đã lôi các thể khối dư thừa của chúng tôi vào luồng cha ̣y của mı̀nh.

<Tàu Andalite! Tàu Andalite! Chúng tôi bi ̣ ke ̣t trên đường cha ̣y của các

anh. Chúng tôi sắp chết. Cứu! Tàu Andalite! Cứu!> Tôi ráng sức thét lên
bằng ý nghı̃.

Nỗ lư ̣c kêu cứu đã rút hết năng lươ ̣ng còn la ̣i của tôi. Không khı́ ca ̣n

trơn. Tôi có thể thấy rõ buồng phổi mı̀nh su ̣p xuống, những trái tim đâ ̣p
loa ̣n xa ̣, thoi thóp, cố nı́u kéo sự sống.

<Tàu Andalite! Tàu Andalite! Cứu! Cứu! Cứu!> Tôi la thảm thiết.

<Cứu…>

Tôi không thể diễn tả đươ ̣c sự đau khổ khi nhı̀n thấy những đồng bào

Andalite của mı̀nh gần đến thế - những người Andalite đầu tiên tôi trông
thấy từ rất, rất lâu rồi.