Nhưng, ho ̣ không nhı̀n thấy tôi, dı̃ nhiên rồi. Bên trong tàu, ho ̣ đươ ̣c bảo
vê ̣ trong không gian ba chiều thông thường. Những người Andalite trên con
tàu chı̉ nhı̀n thấy vách ngăn, sàn và boong tàu mà thôi.
Và rồi, tôi thấy,
mô ̣t cách đúng nghı̃a, như thể mı̀nh đang đứng bên ngoài
bản thân
, những nhi ̣p tim cuối cùng của mı̀nh.
Tôi
thấy máu rót vào não
châ ̣m dần và ngưng la ̣i.
Tôi biết mı̀nh sắp tiêu, biết mı̀nh sắp từ biê ̣t cõi đời ngay trong tầm mắt
của những người dân quê hương.
Cơn hấp hối…
Ý thức của tôi trở nên tăm tối.
Nhưng đô ̣t nhiên tôi không chết - không bi ̣ kéo giãn ra trong không gian
nhiều chiều nữa. Tôi đã liền la ̣i thành mô ̣t khối, vẫn còn sống và đang nằm
nghiêng trên mô ̣t cái bàn. Đuôi và các chân tôi đươ ̣c kê giữ thoải mái.
<Cái gı̀ thế?> Tôi hỏi vô nguyên cớ.
<
Tôi cho rằng cái gı̀ không phải là câu hỏi thı́ch hợp,
> mô ̣t gio ̣ng
Andalite đáp la ̣i.
<Mà, theo tôi, phải là tại sao, bằng cách nào và nhất là
là ai mới đúng là câu hỏi cần phải trả lời.>
Đôi mắt cuống của tôi quay qua, và kı̀a, đang đứng ngay ca ̣nh tôi là ba
chiến binh Andalite.