CHƯƠNG 15
C
on báo vo ̣t tới, le ̣ như chớp.
Karen chẳng ki ̣p phản ứng. Cả tôi cũng không nốt. Nhưng, mô ̣t cu ̣c xám
lờ mờ lao sâ ̣p từ trên trời xuống, đâm sầm vào vê ̣t đen vàng nâu. Mô ̣t vết
móng vuốt hằn quanh mắt con báo, máu tươi trào ra.
“Rrrooowwwrr!” con báo rống lên, xô Karen ngã ngửa. Tôi xông đa ̣i
vào con báo.
Rầm! Vuốt chân sau của nó đa ̣p tôi mô ̣t cái như búa ta ̣ đóng. Tôi đổ
uỳnh xuống.
“Aaaahhhh! Cứu! Cứu!” Karen la thất thanh.
Con ó biển vút lên khoảng mô ̣t thước rồi la ̣i lao xuống, thực hiê ̣n mô ̣t
đơ ̣t oanh kı́ch thứ hai. Nó cào thẳng vào mă ̣t con báo, nhưng lần này con
báo táp la ̣i.
Con ó biển rớt đánh oa ̣ch. Nó nằm giãy đành đa ̣ch trên nền đất.
Tôi đã bắt đầu biến hı̀nh, nhưng quá trễ: con báo đã giương móng vuốt
ra. Karen nằm tênh hênh trên đất, la thét um trời, tay chân quơ quào điên
da ̣i vào mă ̣t nó.
Con báo nhai cẳng chân cô bé, quai hàm nó ngoa ̣m sát những thanh ne ̣p.
Karen rú lên đau đớn.
Con báo dòm xung quanh, la ̣nh lùng quan sát tı̀nh hı̀nh. Nó đã ngửi thấy
mùi con sói hung tơ ̣n và nguy hiểm phát ra từ phı́a tôi. Thấy rằng đây chẳng
phải là nơi yên tı̃nh để nhấm nháp con mồi, nó bèn kéo Karen đi. Nó
ngoa ̣m vào những thanh ne ̣p bó quanh mắt cá chân cô bé và kéo giâ ̣t lùi,
cán bừa lên đất cát, lá cây và trái thông.
“Cứu ta! Cứu ta với Cassie! Ta thề sẽ để cho mi đi. Cứu! Cứu với!”
Tên Mươ ̣n xác Karen la ̣i thét lên kinh hoàng.
Tôi lu ̣m chà lu ̣m chu ̣m trong lốt nửa người nửa sói bám theo sau Karen.
“Cứu tôi! Cứu! Aaaahrghhh!”
Tôi giương mắt ngó con ó biển-Marco đang ráng qua ̣t cánh nhỏm dâ ̣y và
bắt đầu hoàn hı̀nh. Marco không sao, nhưng Karen thı̀ chẳng tốt phước
đươ ̣c vâ ̣y. Ngay khi thấy an toàn, con báo liền há miê ̣ng chuẩn bi ̣ cắn mô ̣t
phát tuyê ̣t mê ̣nh: có thể ngay cổ ho ̣ng Karen, hoă ̣c ngay đằng sau gáy, hay