CHƯƠNG 14
A
x chồm tới, ga ̣t người Arn qua bên và vồ lấy dàn điều khiển. <Máy
tı́nh, cần ga ̣t do ̣c, bên trái, khai hỏa!> Ax hét.
Rầm!
Tôi ngã ngửa vào Toby. Cả hai cùng ngã sóng soài xuống sàn. Mô ̣t
trong những lưỡi gươm của cô bé cho ̣c vào cánh tay tôi, và tôi cảm thấy
mô ̣t dòng máu âm ấm rı̉ ra. Những ai đang đứng đều bi ̣ hất văng về ma ̣n
trái của con tàu. Mô ̣t lực vô hı̀nh đẩy tôi, bóp hết không khı́ khỏi phổi, kéo
xê ̣ch má tôi lên tâ ̣n tai.
Xe ̣t! Xe ̣t!
Tàu Andalite bắn.
Mô ̣t luồng điê ̣n sươ ̣t qua. Chân tóc tôi tê tê. Suối tóc vàng của Rachel
dư ̣ng ngươ ̣c lên. Không khı́ như chuyển sang màu xanh da trời. Rồi tóc
Rachel trở la ̣i vi ̣ trı́ cũ.
Con tàu đô ̣t ngô ̣t ngưng tăng tốc. Vừa bi ̣ kéo căng ra trước, giờ la ̣i bi ̣
đẩy đùn trở la ̣i, tôi trươ ̣t và ngã như túm phải mô ̣t sơ ̣i dây thừng đứt.
Marco té lăn cù nhầy, đè lên tôi. Câ ̣u ấy đă ̣t ngón tay lên miê ̣ng. “Suy ̣t,
khẽ thôi, đừng nói với Jake kẻo nó ghen ty ̣ với tui.”
<Đô ̣ng cơ chı́nh bên trái đã hư,> Ax báo cáo. <Giờ anh ta chı̉ có thể tấn
công chầm châ ̣m.
”Châ ̣m à, vâ ̣y là tốt không?” tôi hỏi. Máu miê ̣ng tôi trào ra, tôi không
nhớ mı̀nh đã va vào cái gı̀ nữa.
“Không, không tốt đâu,” bà Aldrea đáp. “Người phi công kia đã quyết
đi ̣nh dứt khoát. Anh ta vào châ ̣m để bảo đảm nhắm kỹ mu ̣c tiêu.”
<Tắt đèn, ta ̣o môi trường tro ̣ng lực nhân ta ̣o để tôi có thể dồn tất cả hỏa
lư ̣c xóa sổ cái đô ̣ng cơ còn la ̣i.> Ax trầm gio ̣ng bảo.
Buồng lái tối sầm la ̣i, chı̉ còn mảng sáng lờ mờ của bàn điều khiển. Sau
đó tôi nhâ ̣n ra bàn chân mı̀nh không còn dı́nh với sàn nhà nữa.
“Ax, liê ̣u chúng ta có thể vươ ̣t qua không? Có hay không?” Jake hỏi.
“Không, Hoàng tử Jake. Nhưng tôi không thể...”
Jake mă ̣c kê ̣ câu trả lời của Ax. “Aldrea?”
Bà ấy biết Jake đang hỏi gı̀. Tôi cảm thấy những tı̀nh cảm trái ngươ ̣c và