nhưng la ̣i là mô ̣t người khổng lồ màu xám. Tôi giống như đang mă ̣c mô ̣t bô ̣
áo giáp sống vâ ̣y.
Hai chân tôi dày lên và rút ngắn la ̣i. Các móng tay đang trở nên to bự và
cứng như thép. Tôi đổ xuống, đứng chống trên bốn cẳng. Tôi trở thành mô ̣t
khối màu xám không ngừng to phồng lên, hê ̣t như mô ̣t mẻ thép nấu chảy
đang sôi su ̣c và tái đi ̣nh hı̀nh.
Tôi nhâ ̣n thấy hai tai tôi lần lần chuyển ngươ ̣c cao lên trên đầu. Chúng
kéo dài ra và cuô ̣n la ̣i thành hı̀nh rãnh he ̣p. Cuối cùng là khuôn mă ̣t, nó dãn
ra phı́a trước, ra nữa, ra nữa. Xương mă ̣t và xương so ̣ của tôi phát triển,
sinh sôi nảy nở và bự ra. Cứ như thể có mô ̣t đô ̣i ngũ các kỹ sư đang tái
dư ̣ng la ̣i khuôn mă ̣t tôi và luôn miê ̣ng kêu ca: “Chúng tôi cần thêm không
gian, cần thêm xương, cần thêm lớp áo giáp, cần thêm sức ma ̣nh ở đây… ở
đây nữa."
Cái đầu tôi trở nên đồ sô ̣ khủng khiếp.
< Bồ… bồ biến thành con quái gı̀ thế này?> Marco hoảng hốt hỏi.
Và rồi, từ phần mút cái đầu khổng lồ của tôi, những cái sừng bắt đầu
mo ̣c ra.
Cái sừng nhỏ ở phı́a sau nhú lên mô ̣t chút rồi dừng la ̣i. Sau đó là đến
cái sừng lớn. Nó mo ̣c dài ra, dài ra, dài ra mãi. Nhãn quan của tôi trở nên
mờ đu ̣c và tâ ̣p trung rất kém, nhưng tôi vẫn nhı̀n thấy đươ ̣c cái sừng ấy
đang mo ̣c. Nó vểnh lên, vểnh lên nữa. Dày hơn, lớn hơn và dài hơn.
<Ồ,> Marco thốt lên. <Hóa ra là bồ biến thành tê giác.>
<Còn bao nhiêu thời gian nữa?> tôi cuống quýt hỏi.
<Có lẽ còn mười phút,> Tobias đáp.
Tôi cảm thấy bô ̣ não tê giác đang trỗi dâ ̣y trong tôi. Nó không hề giống
như tôi nghı̃. Bô ̣ não này không hung ba ̣o chút nào. Thâ ̣t ra, bản năng thống
lı̃nh ở bô ̣ não đó có vẻ như chı̉ đơn giản là đói. Con tê giác đang muốn
gă ̣m cỏ.
Nhưng bên dưới cái nhâ ̣n thức điềm tı̃nh của loài ăn cỏ cũng tồn ta ̣i cả
những thứ khác nữa. Không phải hung dữ mà là tự vê ̣. Không phải sơ ̣ mà
lo. Tê giác luôn thâ ̣n tro ̣ng vı̀ lo rằng bi ̣ thách thức bởi mô ̣t con tê giác
khác.