Đôi mắt cư ̣c kỳ mù mờ và hầu như vô du ̣ng của tê giác đang tı̀m kiếm
mô ̣t hı̀nh dáng hơi hơi giống chı́nh nó. Đôi tai hết xoắn rồi la ̣i xoay, hướng
về phı́a mỗi tiếng đô ̣ng mới, dò tı̀m âm thanh của con tê giác khác. Cái mũi
cư ̣c thı́nh đánh hơi không khı́.
Không có những kẻ thách thức. Không có kẻ thù. Chı̉ có vài con chim.
Con tê giác bı̀nh tı̃nh trở la ̣i.
Tôi cần phải tiếp tế cho nó sự giâ ̣n dữ. Điều này cũng dễ thôi vı̀ thứ đó
tôi đang có đầy. Tôi phải cứu Rachel và Ax. Và tôi phải làm điều đó ngay
bây giờ.
<Rồi đó, mấy bồ theo mı̀nh nha, nhưng bám phı́a sau thôi đấy. Chờ khi
nào mı̀nh khai quang xong các hàng rào thı̀ hẵng xông lên. Giờ thı̀ để coi
xem cái sừng này làm đươ ̣c viê ̣c gı̀…>
Cơ thể mới của tôi di chuyển mô ̣t cách tốt không ngờ. Tôi cảm thấy
mı̀nh như mô ̣t gã khổng lồ đang đi trên đầu các ngón chân vâ ̣y.
Tôi phóng nước kiê ̣u lao ra từ những thân cây che lấp. Tôi biết cánh
cổng của Fenestre ở ngay bên kia đường. Nhưng tôi không thể thấy cánh
cổng đó. Cách chừng ba thước, tôi hầu như không thấy gı̀ nếu đối
tươ ̣ng không cử đô ̣ng. Để nhı̀n đươ ̣c, tôi phải nhı̀n đầu tiên là bằng mô ̣t
bên mắt, sau đó là bên mắt kia, bởi lẽ hai mắt tê giác ở cách nhau quá xa,
la ̣i bi ̣ ngăn cách bởi cái hàm, cái mũi và cái sừng quá đồ sô ̣. Điều này
cũng na ná như ba ̣n có hai con mắt ở hai phòng khác nhau vâ ̣y.
<Mấy bồ phải chı̉ đường cho mı̀nh mới đươ ̣c,> tôi nói.
<Hơi sang trái mô ̣t chút đi,> Marco nói. <Đúng rồi đó. Giờ thı̀ lao tới
trước!>
Tôi lao tới, tôi bắt đầu phóng nước đa ̣i. Tôi cảm nhâ ̣n đươ ̣c lề đường
cưng cứng dưới những cái cẳng tê giác nha ̣y cảm mô ̣t cách bất ngờ.
<Cánh cổng!> Marco hét lên.
Tôi cúi gầm cái đầu sừng, tăng tốc lên. Cánh cổng làm bằng song sắt.
Tôi thấy nó rất rõ khoảng hai giây trước khi húc trúng nó.
Mô ̣t ngàn ký của con tê giác tông vào thép cứng.
Tôi cảm thấy cú húc tác đô ̣ng lên khuôn mă ̣t đồ sô ̣, xương xẩu của tôi và
lan xuống tâ ̣n vai. Cũng giống như bi ̣ nguyên quả búa ta ̣ giáng vào đầu ấy!