Nó đã ở bên trên tôi! Lù lù trên đầu tôi! Ánh sáng lướt xuống rồi mô ̣t
bóng râm che phủ. Hổng phải bóng của con nhê ̣n, mà là mô ̣t cái gı̀ đó bự
hơn, ở xa hơn kia.
Tôi ngước lên thấy lỗ mũi. Hai lỗ mũi khổng lồ, lông lá của con người!
Và cao hơn nữa là hai con mắt sáng rỡ mô ̣t cách quái di ̣ của con người.
Tôi ráng sức cha ̣y nhưng con nhê ̣n đã chồm hai chân trước lên như mô ̣t
con ngư ̣a hoảng sơ ̣. Nó bổ mô ̣t chân xuống le ̣ đến mức tôi hổng ki ̣p nhı̀n
thấy. Mô ̣t chiếc vuốt ke ̣p chă ̣t cái chân giữa bên trái của tôi . Tôi vâ ̣t vã
vă ̣n ve ̣o, nhưng không có đường thoát.
Những chiếc răng nanh ha ̣ xuống tôi.
Thế rồi “Ối! Ối! Aaarrrhhh! Mô ̣t con nhê ̣n!”
Tất cả trở nên điên khùng. Những trái chuối bay tung toé, chúng tôi rớt,
cả tôi lẫn con nhê ̣n, nhưng nó vẫn không chi ̣u buông tôi ra. Những trái
chuối to đùng, mỗi trái bự cỡ ống cống bê tông, rớt về phı́a chúng tôi.
Nhưng con nhê ̣n với tôi cũng đang rớt.
UỴCH!
Chuối tung toé khắp nơi. Ánh nắng rực rỡ khắp nơi.
Trong cơn hoảng loa ̣n, người đầu bếp đã làm rớt chồng hô ̣p giấy khỏi
xe đẩy. Thùng chuối uy ̣ch xuống nền ngay bên trong chỗ lên hàng.
“Ông làm chuối của tôi ra sao rồi?” Người lái xe tải hét lên. Rồi, “Ối,
tởm quá! Giết nó đi!”
Tôi đã bi ̣ những trái chuối rớt nê ̣n nhừ tử nhưng con nhê ̣n kia vẫn bấu
lấy tôi. Và bây giờ tâm trı́ người của tôi đang hoảng loa ̣n cao đô ̣, bô ̣ óc
gián còn thêm vô nỗi khủng khiếp vı̀ ánh sáng bất ngờ chói chang.
Cha ̣y! Bô ̣ óc gián rên rı̉.
Cha ̣y! Bô ̣ óc người của tôi tán thành.
“Dẫm chết nó đi!” Mô ̣t gio ̣ng ai đó hét lên rung chuyển khắp thân mı̀nh
tôi.
Mô ̣t cái bóng khổng lồ, di chuyển châ ̣m cha ̣p sà xuống.
PHE ̣T! Mô ̣t trái chuối vỡ tung dưới giày khổng lồ. Thi ̣t chuối ngo ̣t và
dı́nh văng lên khắp mı̀nh tôi và con nhê ̣n.
Con nhê ̣n vẫn không chi ̣u buông tôi ra. Tám con mắt màu đen khổng lồ