xuống nghı̉ ngơi. Tôi bay vù vù tới mô ̣t va ̣t hầy mỡ gần bên lò nướng, quay
mô ̣t vòng rồi ha ̣ xuống. Mồm tôi - thực sự giống như mô ̣t cái ống hút dài
ghê tởm có thể cuô ̣n lên - duỗi thấp xuống và bắt đầu phun dung di ̣ch tiêu
hoá lên mỡ nhờn rồi hút lên chất nhầy đã đươ ̣c hoà tan.
Hừ, tôi biết như vâ ̣y ghê thı́ mồ. Nhưng hoă ̣c là thế hoă ̣c cứ phải cưỡng
la ̣i hoài những tiếng kêu gào đòi đồ ăn! đồ ăn! Đồ ăn! đồ ăn!
<Sau khi kêu Bữa ăn Hạnh phúc, bồ đi vô mô ̣t cửa khác. Cái cửa dẫn
xuống nhà bếp ı́. Bồ đi vô trỏng và bước vô cái tủ la ̣nh cao hơn đầu người
ı́.”
<Rồi sao nữa?> Anh Jake hỏi.
<Rồi sao thı̀ mı̀nh hổng biết. Mı̀nh chẳng bao giờ thấy những gı̀ ở bên
trỏng.>
<Thôi đươ ̣c rồi.> Anh Jake nói. <Tu ̣i mı̀nh sẽ canh me khi nào có mô ̣t
người đă ̣t Bữa ăn Hạnh phúc với… cái quái gı̀ nhı̉?>
<Ha ̣nh phúc ăn thêm.> Tobias đáp.
<Chı̉ là do tui tưởng tươ ̣ng ra, hay là bo ̣n Yeerk đã có chút óc khôi hài
nhı̉?> Marco hỏi.
<Ngay khi có mô ̣t tên Mươ ̣n xác bước vô, tu ̣i mı̀nh bám theo hắn liền
nha. Hổng có vấn đề gı̀ lớn,> anh Jake nói, ngưng mô ̣t chút anh chữa thêm,
gio ̣ng rầu rı̃. <Mô ̣t chuyến du ngoa ̣n nhỏ tới vũng Yeerk thôi mà. Mı̀nh
chắc là tất cả bo ̣n chúng đứa nào cũng đă ̣t món đó.>
<Thưa Ngài Truyền Cảm Hứng,> Tôi vừa nói vừa cười. <Đi nào. Tu ̣i
mı̀nh hãy…>
<Ê ê ê, đừng có nói ‘tới luôn’ nghen, Rachel!> Marco hét lên.
Chúng tôi bay quanh quẩn ở quầy. Lát sau, có mô ̣t người đàn bà bước
vô và đă ̣t Bữa ăn Hạnh phúc và “ha ̣nh phúc ăn thêm.”
Chúng tôi bay vù vù theo sau bà khi bà đi sau cửa bếp, rồi bước vô
trong cái tủ la ̣nh cao quá đầu người.
<Cầu trời cho ra khỏi đây mau,> tôi kêu. <La ̣nh quá làm mı̀nh bay châ ̣m
hẳn la ̣i nè.>
<Phải, cái cơ thể này không có khả năng điều chı̉nh thân nhiê ̣t.> Ax
nhâ ̣n xét. <Thiê ̣t là mô ̣t ý tưởng la ̣ lùng. Loài người mấy bồ chuyên làm ba