nhâ ̣n thông tin bằng sóng siêu thanh. Như thể tôi bi ̣ mù nhưng vẫn nhı̀n thấy
vâ ̣y.
Không phải kiểu “nhı̀n thấy” của con người. Tôi “thấy” những dáng
hı̀nh, những mép ca ̣nh, những chỗ mở ra và khép la ̣i. Tôi bắn ra mô ̣t chùm
sóng đi ̣nh vi ̣ khác và “thấy” các đường viền của hàng ngàn con dơi đang
treo người bên trên đầu mı̀nh. Tôi thấy những bô ̣ mă ̣t nhỏ xı́u giống như
mă ̣t chuô ̣t của chúng và những đôi tai bự đầy lông lá trong khi chúng treo
ngươ ̣c người với đôi cánh gấp la ̣i mô ̣t cách khôn khéo.
Quang cảnh như thể toàn thế giới đươ ̣c viền la ̣i bằng chı̀ và mực đen
vâ ̣y đó. Những mép viền và hı̀nh da ̣ng, chẳng chút màu sắc. Và mỗi bức
tranh chı̉ hiê ̣n ra chớp nhoáng trong thời gian tiếng dô ̣i tồn ta ̣i mà thôi.
Bây giờ thı̀ tất cả đám ba ̣n tôi bắt đầu đi ̣nh vi ̣ bằng tiếng vang, và tôi
tăng nỗ lư ̣c của mı̀nh lên gấp đôi.
Phải! Tôi có thể nhı̀n thấy cái hang. Mô ̣t cuốn truyê ̣n tranh vẽ mô ̣t cái
hang với những đường lằn dày và mỏng.
Tôi đâ ̣p cánh và nă ̣ng nề bay lên từ nền hang. Tôi bay mô ̣t vòng thiê ̣t le ̣
khắp xung quanh, tuyê ̣t đối tin tưởng vào không gian mı̀nh đang bay.
<Nó không hoàn toàn như nhı̀n thấy, nhưng nó vẫn đâ ̣p cánh trong khi
mù,> Cassie thở phào và nói.
Tôi nhâ ̣n ra rằng đám ba ̣n tôi cũng bi ̣ căng thẳng giống như tôi khi phải
đối diê ̣n với mô ̣t bóng tối hoàn toàn.
<Tới xe Dơi thôi, Robin,> Marco nói.
<Mấy bồ nghı̃ sao nếu tu ̣i mı̀nh kiếm cách ra khỏi chỗ này?> Tobias
hỏi.
<Đồng ý,> Anh Jake nói.
Chúng tôi bay. Bay qua cái hang khấp khểnh và ngoằn ngoèo, đầy những
con dơi treo mı̀nh bên dưới những chùm nhũ đá, và bên trên mô ̣t tấm thảm
măng đá làm bằng phân dơi.
Tôi cảm thấy đươ ̣c lối ra khỏi hang. Tôi cảm đươ ̣c những sự thay đổi
nhỏ nhất của áp lực không khı́, những thay đổi của nhiê ̣t đô ̣ là chı̉ dẫn lối
ra. Nhưng bỗng…
<Mấy bồ có cảm thấy gı̀ không?> tôi hỏi.