quay la ̣i bắt tôi. Nhưng tôi đã lô ̣n ngươ ̣c và bay xuyên qua ô vòm thứ hai.
Con chim kafit đuổi theo sát nút. Nhưng lúc này tốc đô ̣ vươ ̣t trô ̣i của nó là
vô du ̣ng, còn sải cánh dềnh dàng chı̉ khiến nó khó chui to ̣t qua vòm cung.
Visser Ba que ̣o với tốc đô ̣ kinh hồn, nhưng tôi cứ chao qua chao la ̣i giữa
hai mái vòm.
<Tuyê ̣t lắm, chiến hữu!> Tobias gào lên.
<Cứ tiếp tu ̣c giữ chân hắn như
thế nha. Mı̀nh vẫn theo dõi hắn sát sao đây!>
Những người ba ̣n tu ̣ tâ ̣p bên dưới tôi, ta ̣o thành mô ̣t quang cảnh kı̀ khôi.
“Ê, con chim đó có nhiều cánh hết sức!” tiếng ai đó lầu bầu.
“Chắc nó bi ̣ đô ̣t biến gen đấy. Đi thôi, các chú mòng biển!?” Mô ̣t ai
khác thét vang.
Rầm! Mút đầu cánh của tôi đu ̣ng phải gờ của mô ̣t vòm cung. Tôi chúi
nhủi trong không trung, bỏ lỡ mất mô ̣t nhi ̣p cua.
<Aaaaaaahhhhhhh!>
Cái mỏ chim kafit sắc lẻm mổ vào cánh tôi mô ̣t cái, dứt đi vài phân
thi ̣t. Tôi rơi! Mái nhà đen thui của nhà hàng thức ăn nhanh hứng lấy tôi.
Lảo đảo, tôi lết vào khoảng he ̣p giữa hai bô ̣ làm la ̣nh to đùng, đang kêu o
o.
Visser Ba cũng đang sà thấp xuống, tôi hiểu hắn cũng sẽ đáp xuống mái
nhà.
Tôi hối hả hoàn hı̀nh. Do mái ngói bi ̣ những bức tường cáo chót vót che
khuất, nên những con người ở dưới đường không thể nhı̀n thấy chúng tôi.
Mô ̣t khi trở la ̣i hı̀nh hài Andalite, thı̀ con chim kia sẽ không còn đe doa ̣ tôi
đươ ̣c nữa.
Những cái vuốt chim dần trở thành các móng guốc. Đám lông đuôi nhâ ̣p
vào nhau, ta ̣o thành lưỡi dao. Rủi thay, khi tôi to ra thı̀ khe trống cũng trở
nên châ ̣t chô ̣i, lèn tôi cứng ngắc giữa hai cái máy làm la ̣nh kia. Những cánh
qua ̣t phả hơi nóng vào tôi, dâ ̣y mùi mỡ đô ̣ng vâ ̣t.
Nửa chim nửa Andalite, tôi cố lách khỏi lỗ hổng ra đứng tơ hơ ngay
chı́nh giữa mái nhà, loang choang trên những đôi chân chưa ra hı̀nh thù gı̀.
Và rồi, tôi trông thấy hắn. Cũng như tôi, hắn cũng đang gấp rút hoàn hı̀nh
và cũng đang ở trong tı̀nh tra ̣ng nửa Andalite nửa chim…