CHƯƠNG 17
N
ghe thâ ̣t đơn giản: cứ tiến về phı́a lực lươ ̣ng Andalite. Nhưng đó là
mô ̣t viê ̣c nguy hiểm - chúng tôi phải đi về phı́a những chiến binh
đang cư ̣c
kỳ căng thẳng, giâ ̣n dữ, rất nguy hiểm và đươ ̣c
trang bi ̣ vũ khı́ đầy mı̀nh.
<Ma ̣ng lưới bảo vê ̣ tự đô ̣ng sẽ tiêu huỷ bất cứ thứ gı̀ trong không trung
lảng vảng quá
gần,> tôi cảnh báo. <Mo ̣i thứ chı̉ cần nhô lên khỏi mă ̣t đất
chưa tới mô ̣t mét sẽ bi ̣ bô ̣ cảm biến dò ra liền. Nó sẽ nhắm bắn ngay,
không lôi thôi gı̀ hết.>
“Mă ̣t đất gồ ghề quá, hổng bước đươ ̣c.” Cassie tư lự. “Mà trời thı̀ đang
tối dần. Tu ̣i mı̀nh thử biến thành… Dơi! Đúng, dơi không nhanh nhưng linh
lơ ̣i. Với khả năng đi ̣nh vi ̣ bằng sóng âm, tu ̣i mı̀nh có thể bay là là mă ̣t đất
kể cả trong bóng tối.”
“Hãy biến thành dơi, nào!” Marco thı́ch chı́ reo lên, chẳng ăn nhâ ̣p gı̀
với tı̀nh cảnh khốn khó này.
“Tu ̣i mı̀nh sẽ biến hı̀nh rồi bay áp sát mă ̣t đất suốt chă ̣ng đường,” Jake
nói. “Tới đươ ̣c chỗ quân Andalite rồi sẽ nghı̃ cách tiếp câ ̣n Hoàng tử
Galuit.” Ba ̣n ấy nhı̀n thẳng vào tôi. “Dù cho điều gı̀ xảy ra,
tu ̣i mı̀nh
luôn
phải tránh xa trâ ̣n chiến cho đến khi gă ̣p đươ ̣c Hoàng tử Galuit. Hiểu
chứ?”
<Vâng, thưa Hoàng tử Jake.>
Hoàng tử Jake mı́m miê ̣ng nhı̀n tôi.
Rồi ba ̣n ấy nói,
“Đừng go ̣i mı̀nh là
hoàng tử,” và trên miê ̣ng thoáng ánh mô ̣t nu ̣ cười.
<Vâng, thưa hoàng tử Jake,> tôi nói.
Tôi đã từng biến hı̀nh thành dơi, sau đó là muỗi và ruồi. Có vẻ mo ̣i thứ
đều bı̀nh thường. Có điều, dơi có lông. Với tôi, có lông là hoàn toàn thoải
mái, cho dù nó có màu nâu sâ ̣m và cực kỳ khác bô ̣ lông màu xanh dương
của tôi.
Nhưng loài dơi gần như là bi ̣ què khi ở trên mă ̣t đất. Chân của loài dơi
ốm nhom và vu ̣ng về, chân trước - hay đươ ̣c hiểu là tay cũng đươ ̣c - của
chúng dı́nh với nhau bởi mô ̣t lớp da. Đối với bất cứ người Andalite nào,
không thể cha ̣y đươ ̣c trên mă ̣t đất thâ ̣t là phiền toái.
Tôi tâ ̣p trung
vào
hı̀nh
ảnh con
dơi,
mô ̣t sinh vâ ̣t la ̣ lùng thuô ̣c về mô ̣t