<Ủa, ba ̣n không đi ho ̣c sao, Marco?>
<
Bồ là ai hở, giám thi ̣ chuyên kiếm ho ̣c sinh trốn ho ̣c chăng?
Tui đang
cần bồ giúp đây. Bồ
có cho rằng bồ có thể
gỡ đươ ̣c
mâ ̣t khẩu mà người ta
cài
trên máy vi tı́nh không?>
Ax cười, rồi ngưng la ̣i. <Ồ, hóa ra là ba ̣n đang nghiêm túc thiê ̣t. Thế mà
tôi tưởng ba ̣n đang đùa chứ. Tôi đang cố gắng nhâ ̣n diê ̣n cách nói đùa của
loài người để ứng xử cho phù hơ ̣p đây.>
<À, ờ.> Tôi đáp xuống ngon lành trên mô ̣t thân cây đổ, vuốt cấu vào gỗ
mu ̣c, làm kı́ch đô ̣ng mô ̣t đám mo ̣t, rồi hỏi. <Vâ ̣y thı̀, bồ có làm đươ ̣c
không?>
A x
trả lời
, <Dı̃ nhiên là đươ ̣c rồi.
Gỡ mâ ̣t khẩu cài trên mô ̣t cái máy
tı́nh của loài người á?
Tôi biết ba ̣n không có ý nhu ̣c ma ̣ tôi, nhưng thiê ̣t tı̀nh
mà nói, câu đó mà đem hỏi bất kỳ người Andalite nào thı̀ nghe chẳng khác
gı̀ mô ̣t lời nhu ̣c ma ̣.>
Tôi hừ mô ̣t tiếng <Vâ ̣y thı̀ bồ phải biến hı̀nh le ̣ đi! Tu ̣i mı̀nh có công
chuyê ̣n gấp lắm đó>
<Chuyê ̣n gı̀ vâ ̣y?> Ax vừa hỏi vừa gấp rút biến hı̀nh.
<Cái hô ̣p xanh. Nếu tui đoán đúng thı̀ trong vòng khoảng mô ̣t tiếng nữa
Visser Ba sẽ nhâ ̣n đươ ̣c bức E-mail mời chào hắn mua cái hô ̣p đó.>