CHƯƠNG 10
C
on rắn trườn ra khỏi chiếc hô ̣p các-tông. Để tôi nói cho ba ̣n nghe mô ̣t
chuyê ̣n nhé: Thời gian ấy mà, chı̉ có tı́nh tương đối, vı̀ chı̉ trong vòng có
năm giây thôi mà tôi đã già đi thêm năm tuổi.
Nó cuô ̣n tròn la ̣i. Và rồi, rất đô ̣t ngô ̣t, nó vo ̣t lên! Cái đầu bành ra, lưỡi
thâ ̣p thò, nó vươn thẳng lên và…
Bốp!
Con rắn va đầu vào mă ̣t dưới của tấm nê ̣m. Cú va làm cho con rắn ngây
ra mô ̣t lúc. Mắt nó ro ̣i thẳng vào tôi như thể cú va đó là do tôi gây ra vâ ̣y.
Tôi nhớ David có nói đến con rắn đã đươ ̣c rút no ̣c, hay đa ̣i loa ̣i là thế.
Nhưng làm sao có thể tin mô ̣t tên nhóc dám nuôi cả rắn đươ ̣c!
Con rắn lom lom nhı̀n tôi bằng că ̣p mắt lóng lánh, hiểm ác.
Đôi giày sáp la ̣i gần hơn nữa.
Tôi phải làm sao đây? Tôi có thể biến thành con gı̀ đó nho nhỏ, như
gián, kiến hay bo ̣ chét chẳng ha ̣n. Nhưng tôi la ̣i đang bi ̣ chiếu tướng bởi
mô ̣t con rắn hổ mang ở cách chưa đầy nửa thước! Ai biết đươ ̣c loài rắn có
thể xư ̣c con gı̀?
Nhưng… vẫn còn có mô ̣t lối thoát, tuy hơi điên rồ chút chút.
Tôi chı̀a tay về phı́a con rắn.
Phâ ̣p!
Con rắn mổ xuống! Nanh của nó cắm vào bàn tay tôi, ngay phần thi ̣t
giữa ngón cái và ngón trỏ.
“Ui!”Tôi khẽ rên lên.
“Thôi đủ rồi, chui ra khỏi đó đi!” Gio ̣ng của ba David cất lên.
Tôi tóm lấy con rắn và cố giữ nó thâ ̣t chă ̣t, mă ̣c kê ̣ nó trườn lách, vùng
vẫy. Nó đang cực kỳ tức tối.
“Tao đếm đến ba. Và nhớ thò hai tay ra trước đấy nhé!”
Rầm!
Mô ̣t tiếng đô ̣ng tắc nghẽn. Tôi thấy đôi giày đen quay ngoắt la ̣i, hướng
về phı́a buồng tắm. Ax đang gây phân tán. Ôi, chàng Ax tốt bu ̣ng của tôi!
Tôi giữ chă ̣t con rắn và bắt đầu thâu na ̣p ADN của nó. Thông thường
các con vâ ̣t khi bi ̣ thâu na ̣p đều di ̣u xuống, lỏng người ra và trở nên rất hiền