câ ̣u đã bi ̣ đưa tới mô ̣t chỗ bı́ mâ ̣t dưới lòng đất đươ ̣c go ̣i là Vũng Yeerk.
Đó là mô ̣t cái ao màu chı̀ lỏng, đă ̣c quánh như hầm phân. Có hai cây cầu
thép vươn ra cái ao đó. Các chiến binh Hork-Bajir sẽ lôi ba me ̣ câ ̣u đến
cuối mô ̣t trong hai cây cầu. Chúng sẽ…”
“Marco!” Cassie giâ ̣n dữ thốt lên.
“Chúng sẽ lôi ho ̣ đến cuối cây cầu này rồi đá chân ho ̣ để ho ̣ su ̣m xuống,
dı́ đầu ho ̣ vào cái hầm phân đó. Và trong khi ho ̣ vùng vẫy la hét, kêu cứu,
mô ̣t con sên Yeerk sẽ bơi tới và xoắn xı́t chui vào mô ̣t bên tai ho ̣. Rồi con
sên đó sẽ de ̣t la ̣i, luồn lách và đào đường để chui vào trong so ̣ của ho ̣, nơi
chúng sẽ toả ra, ngự tri ̣ bô ̣ não ho ̣. Rồi bo ̣n Hork-Bajir sẽ kéo ho ̣ lên khỏi
hố phân ấy, và ho ̣ sẽ bắt đầu cảm thấy không tài nào điều khiển nổi chı́nh
tay chân của mı̀nh nữa. Không tài nào mở đươ ̣c miê ̣ng của chı́nh mı̀nh, cử
đô ̣ng đươ ̣c đôi mắt của chı́nh mı̀nh. Tên Yeerk sẽ mở ký ức của ho ̣ ra
giống như người ta mở mô ̣t cuốn sách. Ho ̣ sẽ trở thành nô lê ̣. Những tên nô
lê ̣ thảm ha ̣i nhất trong toàn bô ̣ li ̣ch sử, bởi lẽ ngay cả tư duy cũng không
còn thuô ̣c về ho ̣ nữa. Câ ̣u đã hı̀nh dung ra bức tranh đó chưa?”
David nhı̀n tôi trân trối, rồi từ từ, những gio ̣t lê ̣ bắt đầu tràn lên khoé
mắt hắn. Tôi quay ngoắt đi và thở gấp. Tôi cảm thấy như… tôi đã trông
thấy không phải hı̀nh ảnh của me ̣ David… mà là me ̣ của tôi.
Dưỡng đường Thú hoang chı̀m trong im lă ̣ng. Ngay cả mấy con thú cũng
như lă ̣ng hẳn đi.
“Me ̣ tớ cũng đã bi ̣,” tôi thẫn thờ nói. “Bà ấy đã là mô ̣t kẻ Bi ̣ mươ ̣n
xác.”
“Có rất nhiều điều để kể với câ ̣u, David à,” Jake lă ̣ng lẽ nói. “Nhưng
Marco nói đúng. Câ ̣u cần phải biết rằng đây không phải mô ̣t trò chơi. Đây
là vấn đề sinh tử. Đây chı́nh là tương lai mà con người phải đối mă ̣t. Đã
quá muô ̣n để cứu ba me ̣ câ ̣u. Bây giờ thı̀ câ ̣u không còn mái nhà để trở về
nữa rồi và câ ̣u cũng không thể đi ho ̣c đươ ̣c nữa. Câ ̣u mà đến trường là
chúng sẽ mò tới tóm câ ̣u ngay. Và rồi sẽ đến phiên câ ̣u phải tới cây cầu
thép đó.”
Đôi mắt David tối sầm la ̣i. Không phải ngày nào cũng có người nói với
ba ̣n là đời ba ̣n đã chấm hết. “Điều đó thâ ̣t ngu ngốc,” David nói. “Ý tớ