điều gı̀ đó trâ ̣t chı̀a.
David nhét đồng hai mươi lăm xu vào máy và chuẩn bi ̣ nhấn nút. Tôi
giữ tay hắn la ̣i. “Trước khi bồ go ̣i, tui sẽ nói cho bồ nghe điều gı̀ sẽ xảy ra.
Ba me ̣ bồ sẽ có vẻ rất bı̀nh thường. Ổng bả sẽ bảo bồ về nhà đi. Nếu bồ từ
chối, ổng bả sẽ hỏi bồ đang ở đâu. Bồ hãy hỏi ổng bả coi chuyê ̣n gı̀ đã xảy
ra ở nhà bồ bữa nay. Chı̉ vâ ̣y thôi nha.”
David nhấn số.
“A lô? Ba hả? Con đây nè. Con đây, David đây.”
Tôi chờ hắn nghe hồi âm.
“Không, con không ổn. Con sơ ̣ lắm.”
La ̣i nghe.
Tôi nhấp nháy miê ̣ng giả phát cu ̣m từ “hỏi ổng đi.”
“Ba này, có chuyê ̣n gı̀ xảy ra vâ ̣y? Con thấy mấy con đó như là người vũ
tru ̣ thı̀ phải…”
David lắng nghe, rồi đảo mắt nhı̀n qua tôi. Tôi thấy trong đó nỗi kinh
hãi.
“Là trò đùa sao?” Hắn hỏi la ̣i. “Là những đồng nghiê ̣p ở sở của ba đùa
cho vui à?”
Tôi đảo tròng mắt. Tôi đã chờ đơ ̣i mô ̣t lời nói dối thô thiển, nhưng kiểu
này thı̀ đúng là đa ̣i thô thiển.
“Ba à, con đã thấy cái tên người vũ tru ̣ đó biến thành mô ̣t thứ khác. Vu ̣
đó rõ ràng là thâ ̣t mà.”
Đến phiên bên kia nói.
“Con ổn, con đang…”
Cách! Tôi ngắt go ̣n cú go ̣i.
David giâ ̣n dữ quay sang tôi. Trông hắn thâ ̣t khác la ̣ dưới ánh đèn huỳnh
quang hắt ra từ cửa hàng 7-Mười Mô ̣t.
“Câ ̣u làm trò gı̀ vâ ̣y?” hắn hỏi.
Tôi túm lấy tay áo hắn. “Đi thôi. Vâ ̣y là đủ lắm rồi.”
David vùng ra khỏi tay tôi. “Xéo đi. Marco, đừng có da ̣y tớ phải làm
gı̀.”
“Nghe này, đồ ngu, trong khoảng hai phút nữa sẽ có vài chiếc xe chất