gı̀ xảy ra…>
<Mı̀nh nên bám tru ̣ ở cái chân lông lá này hay nên rút lui và nhân thể
gây chút ı́t tổn thất trên chiếc Lưỡi Rı̀u này?> tôi hỏi.
<Rút đi,> Jake nói. <Tu ̣i mı̀nh không thể hoàn hı̀nh trên trực thăng của
Tổng thống. Ổng đâu có ở đó mô ̣t mı̀nh. Và cho dù ổng có hiền lành đi nữa
thı̀ mấy người khác chắc gı̀ đã vâ ̣y. Sẽ có nổ súng cho coi.>
<Vâ ̣y thı̀ sao?> David hỏi cô ̣c lốc. <Tớ nghı̃ viê ̣c của tu ̣i mı̀nh là tiêu
diê ̣t mà.>
<Hổng phải là diê ̣t Tổng thống của chúng ta ngốc a ̣,> tôi nói.
Tu ̣i tôi bò khỏi bắp chân đầy lông. Bò qua chiếc vớ. Bò trở xuống chiếc
giày rồi buông mı̀nh xuống tấm sàn bằng thép.
<Trở la ̣i nơi tu ̣i mı̀nh đã xuất phát,> Cassie nói. <Dưới gầm chiếc trực
thăng.>
Cả bo ̣n phải mất đến ba giây để hı̀nh dung trong đầu điều đó nghı̃a là gı̀.
Tu ̣i tôi đang ở trên hầm tàu. Hầm tàu đó sẽ mở ra để thả chiếc trực thăng
ra ngoài.
<Úi cha,> tôi thốt lên. Và rồi hầm tàu bắt đầu di đô ̣ng về phı́a dưới tu ̣i
tôi. Ngay phı́a dưới! Mô ̣t kẽ sáng xuất hiê ̣n trên sàn cách đó chı̉ vài phân.
Tôi quay đầu cha ̣y.
Kẽ sáng nở rô ̣ng ra.
Và đúng lúc đó tôi chơ ̣t nhâ ̣n ra rằng ngay cả con gián cũng không thể
chống la ̣i gió.
Gió ùa vào, nhấc bổng tôi lên, cuốn tôi vào luồng không khı́ giải thoát,
rồi hút tôi xuống qua khe hở ngày mô ̣t rô ̣ng ra của sàn tàu.
<Khôôôônggg!> Tôi gào lên.
Tôi thấy hai con gián bay lướt qua, giống như những phản lực cơ giữa
trâ ̣n cuồng phong.
Tôi tóm lấy boong tàu bằng hai chân trước và bám chă ̣t lấy nó… trong
thời gian khoảng mô ̣t phần triê ̣u giây.
Và rồi tôi thấy mı̀nh đang rơi.
Rơi xuống, lô ̣n nhào, quay tı́t, xuống nữa, xuống tiếp… xuống đến tâ ̣n
mă ̣t đất ở phı́a dưới…