cú chúi người câ ̣u ta đã lao vút qua cửa.
Những nhân viên an ninh đã vào vi ̣ trı́ chiến đấu. Voi và tê giác cha ̣y
lông nhông khắp nơi ta ̣o nên mô ̣t cảnh tươ ̣ng tức cười là mô ̣t chuyê ̣n; voi
và tê giác tông cửa, húc tường, phá sâ ̣p nhà la ̣i là chuyê ̣n khác.
Tôi chui qua cái lỗ mới mở và nheo mắt la ̣i vı̀ ánh sáng. Xong, tôi nhı̀n
chăm chăm vào Marco và vào mô ̣t người đàn ông đang bı̀nh tı̃nh ngôi trên
ghế bành.
Ông ta mă ̣c áo sơ mi đa ̣i lễ và quần soóc đen, đeo cà va ̣t và mang giày
đen bóng nhẫy. Áo khoác và quần dài của ông ta vắt lên thành ghế. Gương
mă ̣t ông ta phảng phất nét gı̀ đó rất quen thuô ̣c - mô ̣t nhà lãnh đa ̣o uy quyền
của thế giới, hẳn vâ ̣y rồi.
Vi ̣ chı́nh khách ngồi tı̉nh queo, vừa điềm tı̃nh cầm mô ̣t cái chai rót mô ̣t
thứ chất lỏng trong suốt vào ly, vừa gườm gườm nhı̀n tôi và Marco trong
lốt voi và tê giác.
<Tu ̣i mı̀nh làm gı̀ bây giờ?> Marco phân vân.
<Đi quâ ̣y mấy ngôi nhà khác đi.> Tôi đề nghi ̣.
Đô ̣t nhiên, khoảng mô ̣t tá nhân viên an ninh bâ ̣n đồng phu ̣c ùa vào
phòng, súng tự đô ̣ng đầy mı̀nh.
Bất ngờ, vi ̣ chı́nh khách hét lên câu gı̀ đó cu ̣t lủn bằng tiếng nước ngoài.
Không ai bóp cò súng.
Ổng khoát tay ra hiê ̣u như muốn bảo tôi và Marco
nên ra khỏi đây.
Thế là tu ̣i tôi đi liền.
Hai đứa tôi bươn qua mô ̣t bức tường khác, sau khi phá sâ ̣p thêm nửa
mái trần.
Đằng sau, vi ̣ chı́nh khách phá ra cười khoái trá, như thể tu ̣i tôi đã làm
nên mô ̣t thời khắc cực kỳ thú vi ̣ cho ổng vâ ̣y.
Tôi đoán nếu ba ̣n nghı̃ kỹ la ̣i thı̀, phải đi loanh quanh với mô ̣t tá chı́nh
khách mà nói về hoà bı̀nh chắc là tẻ ngắt. Sau vài ngày như vâ ̣y, có lẽ ba ̣n
cũng muốn chào đón vài con thú bự chảng, đang gầm gừ tức tối băng qua
phòng khách của mı̀nh.