“Mày sẽ không thoát khỏi chuyê ̣n này đâu,” Tôi nói riêng với nó.
“Không thoát á? Tao thoát rồi còn gı̀. Hai tu ̣i mày đi ̣nh làm gı̀? Thằng
Saddler thâ ̣t tiêu rồi. Giờ thı̀ mấy con người hiền lành kia đã thấy con trai
mı̀nh tai qua na ̣n khỏi. Vâ ̣y tu ̣i bay tı́nh làm gı̀ nữa hả?”
Hắn dơ ̣m bước đi,
rồi quay trở la ̣i, như thể hắn vẫn còn mô ̣t điều bı́ mâ ̣t tức cười nào đó cần
thông báo.
“Nè, tao cần cái hô ̣p xanh, quý vi ̣ anh em ho ̣ à. Mang nó la ̣i đây
cho tao. Tu ̣i mày có hai mươi bốn tiếng đồng hồ để thực hiê ̣n. Bắt đầu tı́nh
từ bây giờ.”
Hắn cười lớn tướng lên cho mo ̣i người cũng nghe. Mo ̣i người cũng cười
theo, sung sướng vı̀ tai ho ̣a thảm khốc nhất đã không â ̣p lên đầu gia đı̀nh
mı̀nh. Tôi và Jake cũng ráng cười mà lòng tan nát.
David đã thắng tu ̣i tôi.
Tôi và Jake rời khỏi phòng săn sóc đă ̣c biê ̣t, thẫn thờ đi qua hành lang
vắng tanh.
“Nào, chúng ta phải lâ ̣p kế hoa ̣ch ngay ta ̣i đây,” Jake quyết đi ̣nh.
“Kế hoa ̣ch gı̀?”
“Trước đây chúng ta không biết mı̀nh có đang bi ̣ David rı̀nh râ ̣p, theo
dõi hay không,” Jake từ tốn nói. “Nhưng bây giờ chúng ta đã biết chắc
chắn nó đang ở đâu rồi. Như vâ ̣y là lúc này chúng ta đã tương đối an toàn.”
“Vâ ̣y anh tı́nh làm gı̀? Trao cái hô ̣p xanh cho nó à?”
Jake quắc mắt. “Không đời nào!”
Tôi cười mà lòng da ̣ rối bời. “Ừ, rồi sao nữa?”
“Hơ…anh chưa biết. Em có ý gı̀ không?”
Nu ̣ cười của tôi vu ̣t biến mất. “Vâ ̣y nghı̃a là sao?”
“Nghı̃a là… em nghı̃ chúng ta nên làm gı̀ với David?”
Mô ̣t cô y tá xuất hiê ̣n và mı̉m nu ̣ cười thường trực với tu ̣i tôi. Khi cổ đi
khuất, tôi nói tiếp, "Nghe này, anh Jake, em hổng biết anh đang nhắm tới
điều gı̀. Và anh biết không? Em hổng chắc là em thı́ch những gı̀ anh nghı̃ về
em đâu á."
"Sao? Em đang nói gı̀ thế?"
"Hôm trước anh chưa trả lời câu hỏi của em, anh Jake. Em muốn biết
câu trả lời. Khi David rời căn-tin và em đi theo hắn, lúc đó Cassie biểu