ghét phải lóp ngóp làm viê ̣c dưới trời mưa lắm.”
“Ừa, bữa nay trời đe ̣p ghê.” Tôi đồng ý.
<Ta ̣i sao loài người la ̣i hay nhâ ̣n xét là ngày này đe ̣p hơn ngày khác thế?
> Ax thắc mắc. <Và làm cách nào để đánh giá chı́nh xác là mô ̣t ngày
“đe ̣p”?>
“À, mô ̣t ngày “đe ̣p” là mô ̣t ngày nắng ráo, không có hoă ̣c có ı́t mây,” tôi
trả lời. “Mô ̣t ngày ấm áp mà không nóng, đô ̣ ẩm thấp bởi vı̀ đô ̣ ẩm rất có
ha ̣i cho tóc.”
<Mưa là rất cần thiết nhưng sao la ̣i bi ̣ coi là “ı́t đe ̣p”?>
Cứ thế, tu ̣i tôi vừa làm vừa tán gẫu đủ thứ chuyê ̣n. Tán dóc bá láp như
vâ ̣y rất ngẫu hứng. Chẳng ai có thời gian để suy tı́nh xem sẽ nói gı̀, mà
cũng chẳng ai để ý đến chuyê ̣n mı̀nh nói có đến đầu đến đũa hay không.
Nhưng dù sao thı̀ lúc này hay lúc kia, cái thực tế nghiê ̣t ngã vẫn cứ chen
vào cuô ̣c chuyê ̣n trò của chúng tôi.
“Sao mı̀nh thấy thương cho bà me ̣ của Saddler quá,” Cassie khơi mào
trước.
“Ừ,” tôi đồng tı̀nh.
“Mı̀nh không biết ho ̣ sẽ…”
“Mà này,” Marco ga ̣t ngang xương “Ngày có nắng ‘đe ̣p’ hơn ngày mưa
bởi vı̀ trời nắng thı̀ mấy cô thiếu nữ mới đươ ̣c mă ̣c váy ngắn hay quần soóc
hay gı̀ gı̀ đó. Mấy bô ̣ đồ mà có mấy thứ dây dơ ̣ bên trên và thường màu
vàng hay đa ̣i loa ̣i vâ ̣y đó? Mấy thứ đó go ̣i là gı̀ ta?
"Đồ nắng
[7]
?" Tôi ướm thử.
"Coi? Giờ thı̀ mấy bồ có “đồ nắng”. Dùng để đi nắng. Mấy bồ hổng
bao giờ nghe nói tới “đồ mưa[8]” mà chı̉ có áo mưa tùm hu ̣p thôi á. Đâu
có ai la ̣i trầm trồ ‘Úi, trông bồ đe ̣p hết xảy trong cái áo mưa đó’ bao giờ
đâu!”
<Tôi đoán đó chắc là những loa ̣i da nhân ta ̣o,> Ax góp chuyê ̣n.
Ngay cả Ax cũng cố phớt lờ công vu ̣ tu ̣i tôi đang làm, chı̉ nói những
chuyê ̣n vô thưởng vô pha ̣t. Làm như ảnh không muốn nghı̃ quá nhiều đến
chuyê ̣n gı̀ đang và sẽ xảy ra vâ ̣y.
Tobias đảo xuống. <Mı̀nh nghı̃ đã đến lúc phải đi coi Jake làm ăn ra