Em gă ̣p chuyê ̣n rồi.>
David nhào tới, nhưng lần này tôi lách xuống cái mồm hau háu của nó,
rồi bâ ̣t tung người lên, hı́ch cho nó mất thăng bằng.
Tôi hối hả trườn ra miê ̣ng hang.
Chết sững!
Trời! David đã đớp đươ ̣c đuôi tôi, ghi ̣ la ̣i. Tôi chẳng thể với tới
David, mà nếu cố quay la ̣i thı̀ cả hai sẽ quay tròn như con chó nghi ̣ch cái
đuôi của mı̀nh mà thôi. Có thể David sẽ cùng tôi thoát khỏi cái bẫy này.
<Tóm giỏi đấy, David,> tôi khiêu khı́ch.
<Mày đừng hòng thoát.>
<Hử?>
Tôi chơ ̣t cong người la ̣i, David tưởng tôi tấn công. Nhưng không, ráng
nén cơn đau trời gầm, tôi nhai luôn cái đuôi của mı̀nh.
<Aaaaaahhhh!> Tôi gào lên khi miếng da cuối cùng đứt lı̀a.
<Khôôôngggg!> David gào thét điên cuồng khi bi ̣ bỏ la ̣i với mô ̣t mẩu
đuôi vài phân trong miê ̣ng.
Tôi vừa cha ̣y trối chết ra lối thoát, vừa hét.
<LÀM LIỀN ĐI! NGAY
LẬP TỨC!>
Cánh cổng thép sâ ̣p xuống, nếu tôi còn đuôi thı̀ ắt hẳn cũng bi ̣ nó nghiến
đứt rồi.
David tông nhào vào thanh chắn, tê điếng. <Không! Khôôông!> Nó gào
lên.
Bất ngờ, có ánh đèn chiếu sáng khắp nơi. Mô ̣t tia sáng chiếu thẳng vào
mă ̣t tôi. Tôi nheo mắt y như người thơ ̣ mỏ ngoi lên mă ̣t đất sau nhiều ngày
ở dưới hầm khai thác than.
<Ê, mấy bồ chiếu cái đó qua chỗ khác đươ ̣c không?> Tôi gắt.
Trong ánh sáng của hai ngo ̣n đèn pin, mo ̣i thứ hiê ̣n rõ ra.
Đất bên trên cống đươ ̣c đào lên, để lô ̣ ra thành cống. Rồi ống cống bi ̣
cắt ra để gắn chă ̣t cái lồng thép vào mô ̣t cái đầu.
Chưa kể đến cái cửa trươ ̣t đã biến cái hô ̣p thành mô ̣t cái lồng.
Mô ̣t cái
bẫy.
Qua những song thép, David ngước că ̣p mắt chuô ̣t nhı̀n những gương