Ồ, la ̣i thêm hai con ruồi nữa.
Đến lươ ̣t tôi.
Tôi phóng vu ̣t qua không khı́. Visser Ba vẫn dòm trâng tráo ra phı́a
trước, nhưng tôi không thể chắc mắt cuống của hắn có đang nhı̀n về phı́a tôi
hay không. Tôi nhắm bu ̣ng hắn và xông thẳng tới.
Còn cách cỡ tấc rưỡi nữa! Tôi lô ̣n ngươ ̣c cho chân chổng lên trời, cánh
cu ̣p xuống dưới, và đi ̣nh hướng chui vào như mô ̣t tên lửa phóng ngoằn
ngoèo.
Còn cỡ năm phân nữa là “về đı́ch!” KHÔNG! Hắn bỗng đô ̣t ngô ̣t que ̣o
gắt qua bên phải.
Tôi nhắm hướng xông vào lần nữa, nhưng bây giờ Visser Ba la ̣i que ̣o
qua trái. <Đồ quỷ, hắn say rươ ̣u chắc?> Tôi điên tiết rủa.
<Bồ lên chưa, Marco? Tất cả mo ̣i người đều đã ở đây rồi…>
<Chưa! Tui còn đang làm xiếc. Ahhh!>
Visser Ba ngừng bất thı̀nh lı̀nh. Mô ̣t bàn tay to bằng bang Colorado
vươn ra, cố túm lấy tôi! Hoảng vı́a, tôi quay ngoắt mô ̣t trăm tám mươi đô ̣
và vo ̣t le ̣ lên không trung. Hồi sau ngoái la ̣i tôi mới hoàn hồn nhâ ̣n ra mu ̣c
tiêu thâ ̣t sư ̣ của đôi tay Andalite.
Visser Ba đang gãi mông.
<Marco?> Jake phát gio ̣ng truyền. <Bồ lên rồi hả?>
Đô ̣t nhiên trời tối bưng.
Mô ̣t cái bóng lớn che khuất cả mă ̣t trời. Mô ̣t cảnh trông giống như trong
phim viễn tưởng. Mô ̣t chiếc chiến đấu cơ Con Rê ̣p. Có lý do hẳn hòi cho
cái tên đó nha. Trông nó y chang mô ̣t con gián đen thui, to cỡ chiếc xe buýt
ho ̣c sinh, với hai cái tru ̣c ngo ngoe như càng cua giơ thẳng ra - giống như
cần ăng-ten có những phu ̣ tùng lằng nhằng.
Chiếc Con Rê ̣p bay châ ̣m rı̀ cho đến khi tiếp đất. Tôi nı́n thở. Mô ̣t
khung cửa, hay mô ̣t cái lỗ đen ngòm hı̀nh chữ nhâ ̣t, hiê ̣n ra ở bên hông
chiếc Con Rê ̣p.
Cái đống xanh dương to đùng trước mă ̣t tôi đủng đı̉nh bước vào. Tôi
bám theo hắn.
Bên trong chiếc Con Rê ̣p tối om. Vài dãy đèn thắp do ̣c theo mái trần và