CHƯƠNG 11
T
ôi rớt đánh a ̣ch mô ̣t cái từ đô ̣ cao khoảng sáu mét, vâ ̣p mă ̣t xuống, vừa
lúc bi ̣ hàng trăm ký thi ̣t thú và người ngoài hành tinh đè lên.
Có mô ̣t tiếng Phu ̣u ̣u ̣t đinh tai nhức óc. Tàu Lưỡi Rı̀u đang lấy đô ̣ cao.
Tôi nghe gio ̣ng truyền của Visser Ba rı́t lên. <Không! Không! Xuống!
Xuống ngay!>
Tôi bấu chă ̣t lấy mă ̣t đất, cố lách khỏi đống lô ̣n xô ̣n kia. Nhưng mă ̣t đất
cứ trơn tuô ̣t dưới tay tôi.
Băng tuyết! Cách mă ̣t mı̀nh vài phân, tôi thấy móng vuốt của Jake đang
cào cấu mă ̣t băng.
Tôi cố hı́ch cho con gấu xám đang đè lên người mı̀nh rơi xuống. Không
nổi! Sau đó, chı̉ khi Rachel tự lăn ra tôi mới ráng đứng lên đươ ̣c.
Tôi cảm thấy da mı̀nh rách toa ̣c khi nhoài ra khỏi băng. Đau quá!
Nhưng rồi tôi nhı̀n thấy những cái chân của Rachel. Hay ı́t nhất là nơi
chúng từng tồn ta ̣i. Nhỏ đang cố nhanh chóng hoàn hı̀nh. Con gấu có thể
chi ̣u đươ ̣c rất nhiều vết thương nhưng không phải là chuyê ̣n bi ̣ mất hẳn
nguyên mô ̣t bàn chân.
Cassie co giâ ̣t cái thân sói tới lui như người đang mớ. <Yah! Ô! Ô! Ô
trời! Chúng ta ở...>
<... ở nơi nào đó la ̣nh khủng khiếp!> Tôi đáp. <La ̣nh dễ sơ ̣. Tốt hơn hết,
bồ hãy hoàn hı̀nh rồi la ̣i biến hı̀nh nhanh nhanh lên!>
Tàu Lưỡi Rı̀u đã cho ̣c thẳng lên không trung, xuyên hẳn qua những đám
mây và mất hút. Nhưng chắc chắn nó sẽ quay trở la ̣i.
<Marco nói đúng đấy,> Jake thừa nhâ ̣n. <Grừừừ! La ̣nh… ừừ…
quááá…!>
Cánh tay tôi không còn cử đô ̣ng đươ ̣c nữa. La ̣nh quá trời đất. Dòng máu
vẫn còn ấm trong ngực tôi phả ra ngoài mô ̣t làn sương mù. Lốt khı̉ đô ̣t của
tôi chı̉ thı́ch nghi đươ ̣c với thời tiết nóng ẩm thôi. Trong khi đó, vùng nóng
ẩm đang ở đâu đó rất xa đây…
Cassie đang là người trở la ̣i, đứng chân trần trên băng run lẩy bẩy.
“Mı̀ı̀ı̀nh biếếến hı̀ı̀nh la ̣i thôi,” nhỏ lâ ̣p câ ̣p nói. Rachel đã hoàn hı̀nh cách
đó không xa.