<Ê, Rachel,> Marco la. <Bồ phải rẽ le ̣ đi. Tui hết khỏe như khı̉ đô ̣t rồi.
Lourdes sắp sửa tuô ̣t nè.>
<Còn Cassie thı̀ sao?> Tôi lo âu hỏi, cố nhướng mắt lên để nhı̀n cho rõ.
<Nhỏ vẫn còn đô ̣ng đâ ̣y. Tui nghı̃ nhỏ sẽ tru ̣ đươ ̣c,> Marco nói hu ̣t hơi.
Có tiếng còi hu ̣ vang rền. Xe cảnh sát đang đuổi theo tu ̣i tôi.
<Que ̣o phải mau, Jake. Mı̀nh sẽ dẫn bồ tới bãi đâ ̣u xe,> Tobias go ̣i.
<Que ̣o trái đi Rachel,> Lourdes hối. <Đi theo ngõ cu ̣t tới khu chứa đồ
phế liê ̣u. Tôi có thể trốn ở đó cho đến khi tı́n hiê ̣u ở tàu Pemalite tắt.>
<Cô biết chuyê ̣n sao?> Tôi thở hổn hển, lảo đảo vı̀ dẫm phải những
viên dầu hắc khô
. <Mà thôi, tôi quên mất: ma ̣ng lưới Chee.>
<Rachel!> Cassie thều thào go ̣i.
<Hoàn hı̀nh mau lên, Cassie,> tôi thét, và cha ̣y hùng hu ̣c về phı́a con
đường la ̣nh tanh, hướng tới hai cánh cổng sắt khóa kı́n của khu chứa đồ hư
cũ.
Tôi đă ̣t Ax xuống, rồi húc cái đầu đầy máu của mı̀nh vào cánh cổng cho
đến khi ổ khóa bung ra.
Đầu tôi không còn đau mô ̣t chút nào. Không chỗ nào còn đau nữa.
Người tôi lắc lư. Và thâ ̣t nga ̣c nhiên khi tôi thấy chân trước của mı̀nh
chı̉ đơn giản là khu ̣y xuống. Tôi húc ma ̣nh, nhưng tôi chẳng cảm thấy gı̀
nhiều khi cái ngà xắn sâu vào cát bẩn.
Người Chee, Cassie, và Marco chắc hẳn sẽ ngã nhào trên lưng tôi.
Nhưng tôi quá bối rối để nhâ ̣n ra. Rối tung. Đầu óc quay cuồng, mắt tối
sầm la ̣i.
Chẳng có gı̀ quan tro ̣ng nữa. Tôi chı̀m dần, chı̀m dần, chı̀m tuốt xuống
mô ̣t cái giường êm ái, và... và ... ai đó la lên. <Hoàn hı̀nh mau, Rachel! Le ̣
đi!>