<Thôi nào, tu ̣i mı̀nh phải đi thôi,> Jake hô hào. <Chı̉ cần mo ̣i người
phải để ý kỹ vào nha. Vu ̣ này coi bô ̣ đáng tởm lắm đó.>
<Chúng ta không có nhiều thời gian đâu > Cassie hối. <Cá voi không
thể giữ nổi tro ̣ng lươ ̣ng của nó lâu trên ca ̣n. Rồi nó sẽ tự đè mı̀nh chết mất
thôi. Nó sẽ ngô ̣p thở...>
Tôi bỗng run bắn lên. Ngô ̣p thở.
Con cá đang ngô ̣p thở.
Mô ̣t chú cá voi nằm sẵn trên bãi biển cho tu ̣i tôi thâu na ̣p. Mô ̣t con tốt
trong trò chơi của ai đó. Tốt thı́
.
Nó sẽ không còn là tốt thı́ nếu tôi có thể cứu nó.
<Tới luôn nào!> Tôi hô.
Đó không phải là mô ̣t chuyến bay dài theo đường thẳng. Nhưng tu ̣i tôi
không thể bay thẳng hàng đươ ̣c. Sẽ thành mô ̣t bầu trời đầy các loài chim ăn
thi ̣t bay theo đô ̣i hı̀nh. Dễ gây chú ý lắm.
Nên tu ̣i tôi bay cách xa nhau ở những đô ̣ cao khác nhau, không có vẻ gı̀
là đang hướng tới cùng mô ̣t nơi cả.
Phải mất mô ̣t lúc mới tới đươ ̣c bãi biển. Không hề có những người tắm
nắng. Ánh nắng nha ̣t, yếu ớt và đang tắt dần. Tuy thế, những người vẫn còn
ở la ̣i bãi biển đang tu ̣ tâ ̣p la ̣i, há hốc miê ̣ng nhı̀n cảnh tươ ̣ng bày ra trước
mắt.